Trần Minh vừa về đến ký túc xá đã thấy Lâm Tuấn Vũ đang cởi trần, tay cầm khăn mặt nhảy một điệu nhảy kỳ quặc mà cậu không sao hiểu nổi. Trong khi đó, Uông Chí Dương thì nằm trên giường, vừa đọc tiểu thuyết vừa cười khúc khích.
Trần Minh buột miệng hỏi:
— Chu Khải đâu rồi?
Nghe thấy tiếng Trần Minh, Lâm Tuấn Vũ ngừng điệu nhảy kỳ quặc lại, đáp:
— Thằng đó chắc vẫn còn ở quán net. Dạo này nó tìm được một quán net chui không cần chứng minh thư, cứ hễ rảnh là lại chạy ra đó.
Nghe Lâm Tuấn Vũ nhắc đến quán net, Trần Minh chợt nhớ ra thời này đúng là có những quán net chui không cần chứng minh thư. Cậu liền nghĩ đến chuyện mua Bitcoin vẫn còn dang dở.
Cậu thầm nhủ mình phải tranh thủ thời gian tìm người biết cách mua Bitcoin.
Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, Chu Khải bước vào với đôi mắt thâm quầng.
— Chơi vừa thôi, ông tướng ạ. — Uông Chí Dương đang nằm trên giường đọc tiểu thuyết, thấy đôi mắt thâm quầng của Chu Khải liền lên tiếng trêu chọc.
Chu Khải lườm Uông Chí Dương một cái rồi nói:
— Tên mọt sách nhà cậu thì biết gì, tớ chơi game Phi Xa đấy nhé, để tớ cho cậu biết thế nào là "chơi vừa thôi"!
Nói rồi, Chu Khải lao tới cù lét Uông Chí Dương...
Nhìn hai người đang đùa giỡn ầm ĩ, Trần Minh lên tiếng:
— Chu Khải, cậu có thân với chủ quán net không?
Chu Khải dừng tay lại, đáp:
— Cũng tàm tạm, tớ đến nhiều quá nên cũng hay nói chuyện với anh ấy.
— Anh ấy có rành về kỹ thuật mạng không? — Trần Minh hỏi tiếp.
Câu hỏi của Trần Minh dường như đã nói trúng chủ đề yêu thích của Chu Khải.
Cậu ta hào hứng nói:
— Chủ quán họ Vương, tớ toàn gọi là anh Vương. Kỹ năng chơi Phi Xa của anh ấy siêu đỉnh luôn, tớ còn định bái anh ấy làm sư phụ đây này. Anh Vương bảo trước đây anh ấy làm lập trình viên ở Thượng Hải, nghe giọng điệu có vẻ tự hào lắm. Tớ cũng chẳng biết lập trình viên là gì, chỉ biết là máy tính có hỏng hóc gì, anh ấy chỉ cần loay hoay một lúc là sửa xong ngay.
Đối với Chu Khải,"kỹ thuật mạng" cũng chỉ là một khái niệm mơ hồ, cậu ta đoán nó cũng giống như sửa máy tính mà thôi.
Nghe Chu Khải nói vậy, hai mắt Trần Minh sáng rực lên, anh chàng họ Vương này chắc chắn là người cậu cần tìm.
Cậu liền nói với Chu Khải:
— Ngày mai cậu dẫn tớ ra quán net gặp anh Vương này được không? Tớ bao cậu tiền net.
Nghe nói được bao tiền net, Chu Khải sáng cả mắt, vỗ ngực đảm bảo không thành vấn đề.
Sáng hôm sau, bốn giờ sáng, Trần Minh vẫn dậy sớm đi tu luyện như thường lệ.
Tại khu rừng nhỏ, Trần Minh lấy chiếc bình hôm qua ra, tò mò đưa lên mũi ngửi thử. Chẳng có mùi gì cả.
Cậu liền mở nắp, uống một hơi cạn sạch.
Trần Minh nào biết, bình Dưỡng Hồn Thủy này vốn phải được dùng để tưới lên đóa Hoa Bỉ Ngạn trên cánh tay phải của cậu. Nhưng Hắc Vô Thường lại tưởng cậu là một vị đại năng chuyển thế, nên cho rằng những kiến thức cơ bản này không cần phải nhắc nhở, sợ rằng sẽ khiến vị đại năng trước mắt hiểu lầm là mình đang mạo phạm đến ngài.
Sau khi uống cạn Dưỡng Hồn Thủy, Trần Minh phát hiện nó chẳng có mùi vị gì. Nước lọc uống còn có chút vị, đằng này Dưỡng Hồn Thủy đến cả vị của nước cũng không có.
Uống xong không thấy có phản ứng gì, Trần Minh bèn bắt đầu cảm nhận và tích lũy linh khí như mọi ngày.
Thế nhưng, linh khí xung quanh và trong cơ thể cậu đột nhiên dao động dữ dội. Trần Minh cảm thấy cánh tay phải của mình đau đớn lạ thường, đặc biệt là chỗ vết bớt, nóng rát như muốn nứt ra.
Ngay sau đó, cậu thấy vết bớt màu đen vốn tụ thành một khối bắt đầu nhạt dần, rồi từ từ tách ra làm hai và dừng lại...
Tiếp đó, toàn bộ linh khí hội tụ xung quanh đều bị cậu hấp thu vào cơ thể. Cảnh giới Thuật Sĩ trung kỳ của Trần Minh bắt đầu lung lay, rồi cậu đột phá, bước vào Thuật Sĩ hậu kỳ...
Mặc dù Trần Minh đã dùng sai cách, lãng phí một phần năng lượng của Dưỡng Hồn Thủy, khiến đóa Hoa Bỉ Ngạn không thể nở ra ba cánh, nhưng phần năng lượng lãng phí đó lại lan tỏa đến các bộ phận khác trong cơ thể, giúp cậu đột phá cảnh giới.
Sau khi hoàn thành việc đột phá, cơ thể Trần Minh lúc này có thể nói là mình đồng da sắt cũng không quá lời.