Trần Minh đào một lúc, chẳng mấy chốc đã thấy một bộ xương trắng toát lộ ra.
Cậu bèn đặt cuốc xuống, bắt đầu dùng tay nhẹ nhàng gạt đất. Chỉ một lát sau, toàn bộ bộ xương đã hiện ra trước mắt.
Dù xác thịt đã phân hủy hoàn toàn, không còn nhìn ra hình dạng, nhưng bộ xương lại trắng sáng lạ thường, tựa như ngà voi.
Trên ngón áp út của bàn tay trái bộ xương, cậu thở phào nhẹ nhõm khi phát hiện một chiếc nhẫn màu đen sẫm. Trần Minh nhẹ nhàng tháo nó ra.
Sau đó, cậu đứng dậy hỏi sư phụ:
— Vậy còn thi thể của người thì sao ạ?
— Cát bụi lại trở về với cát bụi, cứ để nó yên nghỉ ở đây đi. — Tửu Quỷ đáp, vẻ không mấy bận tâm.
Trần Minh nhanh chóng cầm cuốc lấp đất lại, chôn cất cẩn thận thi thể của sư phụ. Xong xuôi, cậu dùng tay trái cầm chiếc nhẫn lên, tỉ mỉ quan sát tín vật mang ý nghĩa trọng đại này. Chiếc nhẫn có màu đen sẫm, trông giống như làm bằng gỗ. Nhìn chiếc nhẫn làm bằng loại gỗ không rõ tên, cậu thầm cảm thán chất liệu của nó thật tốt. Cậu còn phát hiện trên mặt nhẫn có khắc một chữ "Phong".
Cậu ướm thử, nhưng ngón tay cậu bây giờ vẫn còn quá nhỏ, dù đeo vào ngón cái cũng không vừa.
Sau khi ngắm nghía xong, Trần Minh định đổi từ tay trái sang tay phải để ước lượng trọng lượng của nó. Nào ngờ, khi ngón tay phải của cậu vừa chạm vào chiếc nhẫn, một lực hút kỳ lạ và mạnh mẽ đột nhiên xuất hiện, khiến Trần Minh giật mình vội vàng dùng tay trái giật chiếc nhẫn ra.
Trần Minh vô cùng kinh ngạc nhìn chiếc nhẫn, nhưng vẻ mặt của Tửu Quỷ còn kinh ngạc hơn cậu gấp bội. Gã không thể ngờ chiếc nhẫn vừa chạm vào tay phải của Trần Minh lại tạo ra một lực hút mạnh như hai cực nam châm trái dấu. Trước đây, chiếc nhẫn này đeo trên người gã chẳng khác gì một vật chết, dù đặt ở đâu cũng không hề có phản ứng gì, làm sao có thể xảy ra chuyện như thế này được.
Tửu Quỷ thở dài nói:
— Đúng là một tên đồ đệ quái gở, những hiện tượng kỳ lạ xảy ra trên người con hai ngày nay đều vượt ngoài tầm hiểu biết của ta.
Nói rồi, Tửu Quỷ cũng bắt đầu cảm thấy lo lắng vì sự thiếu hụt kiến thức của mình.
Vốn dĩ gã cứ nghĩ Đạo gia ta đây oai phong lắm, lúc còn sống đã là một Quốc Sư. Kết quả là bây giờ, đối mặt với những hiện tượng xảy ra trên người đồ đệ, gã lại chẳng biết gì cả. Làm sư phụ thế này thật mất mặt quá.
Trần Minh nhìn sư phụ đang trầm mặc trước mắt, thấy gã dường như đang hoài nghi cả kiếp quỷ của mình, cậu cũng do dự không biết có nên nói cho sư phụ biết sự thật về mình không.
Nhưng rồi cậu lại lắc đầu, vẫn là thôi đi. Đây là bí mật lớn nhất của cậu.
Hơn nữa, có nói ra thì ai tin được chứ. E rằng người ta sẽ cho rằng cậu bị bệnh tâm thần mất.
Thế là Trần Minh liền nhét chiếc nhẫn vào túi. Dù sao cũng nghĩ không ra, đành phải tạm gác lại, sau này sẽ nghiên cứu tiếp.
Sau đó, Trần Minh cầm cuốc chuẩn bị đi về. Trên đường về, cậu thấy chú Lý đã nhặt được hai bó củi, bèn cất tiếng:
— Chú Lý, cháu về trước đây.
Chú Lý trông như một kẻ ngoại tình bị bắt quả tang, vẻ mặt không được tự nhiên. Chú không biết phải trả lời thế nào, đành lúng túng vẫy tay. Chú nhìn hai tay trống không của Trần Minh, cậu cũng không đeo cặp sách, không có dấu hiệu gì là đang giấu đồ trên người.
Chú Lý càng thêm tin chắc vào suy đoán của mình, rằng Trần Minh chắc chắn muốn đào ở chỗ đó. Thế là chú nhặt hai bó củi đã bó sẵn lên, chậm rãi đi theo sau Trần Minh xuống núi.