Chương 3: Đầy tháng

Trùng Sinh Trở Về Làm Đạo Sĩ

Nhất Chủng Ôn Soa 13-01-2026 11:03:22

Sáng sớm hôm đó. Trần Minh bị tiếng người đi lại bận rộn bên ngoài đánh thức. Dù bị đánh thức, cậu cũng không khóc ré lên như những đứa trẻ đầy tháng khác. Cậu chỉ nằm yên, đôi mắt to tròn trời sinh nhìn chằm chằm lên trần nhà. Hôm nay là ngày Trần Minh đầy tháng! Gia đình đang tất bật chuẩn bị tiệc mừng cho cậu. Bữa tiệc này vừa là để chào mừng thành viên mới của gia đình họ Trần, vừa là để báo cho bà con trong thôn biết nhà họ vừa có thêm một bé trai. Ở thời này, tiệc tùng ở quê thường diễn ra như vậy. Hôm nay nhà anh có việc, tôi qua phụ dọn bàn ghế, nhóm bếp nấu nướng, ngày mai nhà tôi có việc, anh lại sang giúp. Hàng xóm láng giềng cứ thế qua lại giúp đỡ nhau. Bầu không khí trong thôn lúc này vẫn còn rất hòa thuận, thân tình. Không giống như sau này, dù ở cùng một khu chung cư, thậm chí cùng một tòa nhà, mà có khi còn chẳng biết mặt hàng xóm. Đang nằm yên trên giường, Trần Minh bỗng nghe thấy tiếng cô của mình: — Ồ, bé Minh của cô tỉnh rồi à, lại đây cô bế nào. Hôm nay là ngày đầy tháng, cậu đã được cha đặt cho cái tên Trần Minh. Cái tên cha đặt cho cậu y hệt như kiếp trước, không có gì thay đổi. Bé Minh lúc này cũng nhìn cô mình bằng đôi mắt to tròn, khua khoắng đôi tay nhỏ mũm mĩm. Cậu chăm chú ngắm nhìn người cô vẫn còn nét ngây thơ trước mắt. Bé Minh khúc khích cười, thầm nghĩ: "Ra là cô mình hồi trẻ cũng xinh ghê." Cha mẹ Trần Minh kết hôn năm hai mươi tuổi, sinh cậu năm hai mươi mốt. Cô của cậu, Trần Tiệp, năm nay mười chín tuổi, đang ở độ tuổi xuân thì, trên gương mặt vẫn còn vương chút nét bầu bĩnh trẻ con. Kiếp trước, cô rất mực yêu thương, chăm sóc Trần Minh, dù sau này đã có con trai con gái của riêng mình. Lúc này, cô của cậu hãnh diện nói: — Bé Minh nhà mình sau này chắc chắn sẽ đẹp trai lắm đây. Nói rồi, cô lại vui vẻ reo lên: — Bé Minh ơi, đi nào, cô bế con đi làm quen với mọi người trong nhà nhé. Thế là người cô có phần tinh nghịch này bế Trần Minh đi một vòng, miệng oang oang: — Trần Minh à, đây là bác cả của con này, mau vẫy tay chào bác đi. Còn đây là cậu của con, đây là ông bà ngoại... Cô gái tuổi hoa tràn đầy sức sống, cứ thế bế bé Minh đi một vòng nhận mặt họ hàng mà không biết mệt. Bé Minh cũng rất biết ý, cô bảo vẫy tay là cậu liền vẫy tay, bảo cười là cậu lại khúc khích. Hành động đáng yêu đó khiến họ hàng, bà con ai nấy đều thích thú mỉm cười. Đúng lúc cô bế Trần Minh đi ngang qua nhà chú Lý hàng xóm, một cảnh tượng bất ngờ hiện ra khiến cậu lạnh toát sống lưng. Trần Minh thế mà lại nhìn thấy bên cạnh chú Lý có một người đàn bà, bà ta đang thè chiếc lưỡi dài ngoằng, lơ lửng ngay sau lưng chú. Bóng người đó liếc qua Trần Minh với vẻ mặt vô cảm, rồi lại tiếp tục lơ lửng sau lưng chú Lý. Trần Minh liền cứng đờ người, vội nhắm mắt lại thầm nghĩ: "Người ta vẫn nói trẻ con có thể nhìn thấy những thứ không sạch sẽ, lẽ nào là thật?" Cô của cậu thấy bé Minh bỗng nhắm mắt lại như đang ngủ, cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng thằng bé trong lòng mình hôm nay chắc đã thấm mệt vì bị cô bế đi khắp nơi. Bữa tiệc đầy tháng bận rộn nhanh chóng kết thúc. Cả thôn đều biết nhà Trần Hạo có một cậu nhóc hay cười tên là Trần Minh, trông vô cùng lanh lợi. Mọi người ai cũng bảo, sau này đứa bé này chắc chắn sẽ rất thông minh. Sau cảnh tượng ban ngày và sự thật về việc mình được sống lại, Trần Minh bắt đầu có một cái nhìn hoàn toàn khác về thế giới này.