Chương 12: Gã Tửu Quỷ lắm lời

Trùng Sinh Trở Về Làm Đạo Sĩ

Nhất Chủng Ôn Soa 13-01-2026 11:03:31

Trần Minh nhìn gã Tửu Quỷ đang phát cuồng mà hơi sợ hãi, bởi cậu cảm thấy ánh mắt của gã còn đáng sợ hơn cả ánh mắt của cậu em Trần Văn khi nhìn thấy hồng dại. Trông như muốn nuốt sống cậu vậy. Gã Tửu Quỷ dường như cũng đã lấy lại bình tĩnh, nhìn chằm chằm Trần Minh, với vẻ nghiêm túc lạ thường, nói: — Cậu nhóc, cậu là Thiên Sinh Đạo Thể, học đạo thuật với ta đi. Trần Minh nhìn gã Tửu Quỷ như nhìn một tên ngốc. Thấy cậu không tin, gã Tửu Quỷ cuống cả lên, vội vàng nói: — Chẳng lẽ cậu không tò mò vì sao mình lại khác người sao? Cậu có thể chất tu luyện hoàn hảo nhất, học đạo thuật có thể phát huy tối đa thiên phú của cậu đấy. Trần Minh đương nhiên biết tại sao mình lại khác người, chỉ là cậu không muốn nói cho gã Tửu Quỷ đã chết không biết bao nhiêu năm nay nghe, bèn quay người bỏ đi. Gã Tửu Quỷ nhìn người đồ đệ không chê vào đâu được trước mắt đang định rời đi, cảm giác cứ như con vịt đã đến miệng còn bay mất, lòng càng thêm sốt ruột. Nếu bỏ lỡ người đồ đệ "át chủ bài" này, có lẽ gã thật sự phải lên núi, nghiêm túc cân nhắc xem nên thu nhận con chó nào làm đồ đệ. Thế là, câu chuyện dây dưa không dứt giữa một người một quỷ bắt đầu. Buổi tối, Trần Minh nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, sắp phát điên đến nơi. Không phải vì cậu suy nghĩ vẩn vơ, mà là vì gã Tửu Quỷ cứ lơ lửng bên giường lải nhải không ngừng. — Đạo gia ta chính là chưởng môn phái Phù Phong, lúc còn sống đã sắp đột phá lên Địa Sư trung kỳ rồi đấy. — Cũng không biết thằng chó nào bắn lén một mũi tên tới. Dám bắn lén thì có gì hay ho, có bản lĩnh thì đứng ra đây, Đạo gia ta một chiêu là hạ gục hắn, nếu phải ra đến chiêu thứ hai thì coi như ta thua... Cậu theo Đạo gia ta học đạo thuật, chắc chắn không thiệt đâu. Gã Tửu Quỷ còn đang thao thao bất tuyệt thì đột nhiên nghe thấy tiếng Trần Minh, người đang sắp phát điên vì không ngủ được, gầm lên: — Đủ rồi! Gã Tửu Quỷ còn chưa kịp phản ứng gì thì đã nghe thấy tiếng khóc của cậu em trai từ phòng bên cạnh vọng sang. Cậu nhóc đang ngủ ngon lành, trong mơ còn đang gặm đùi gà, đột nhiên cái đùi gà lại gầm lên một tiếng khiến cậu giật mình tỉnh giấc. Đèn sáng lên, mẹ cậu đã bước vào phòng. Bà nhìn Trần Minh với vẻ mặt hơi bực bội vì bị đánh thức. Trần Minh tự biết mình đuối lý, lí nhí nói: — Con vừa gặp ác mộng ạ. Mẹ cậu nhìn cậu con trai đang trốn trong chăn, chỉ dám ló nửa cái đầu ra vì sợ. Nghe con trai nói vừa gặp ác mộng, bà cho rằng cậu sợ tối nên cơn bực mình khi bị đánh thức cũng tan biến. Dù cậu con trai này thường ngày tỏ ra như một ông cụ non, nhưng trong mắt mẹ, Trần Minh vẫn chỉ là một đứa trẻ. — Ngủ nhanh đi, có mẹ ở đây rồi. — Bà nói rồi định ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, ra chiều đợi cậu ngủ rồi mới đi. — Không cần đâu mẹ, mẹ mau về ngủ đi ạ. Con không sao thật mà, mẹ ở đây con lại không quen. Nhìn mẹ ngồi trên ghế, Trần Minh có chút bối rối. Cậu sợ mẹ ngồi buồn chán lại mở ngăn kéo ra xem, phát hiện ra thỏi vàng và mấy đồng bạc Đại Đầu thì không biết giải thích thế nào. Mẹ cậu liếc nhìn Trần Minh một cái rồi nói: — Đúng là con trai lớn rồi, không cần mẹ nữa. Thôi được rồi, nếu không sao thì con dậy đi vệ sinh một lát rồi ngủ tiếp đi nhé. Nói xong, bà quay về phòng, thấy con gái đã dỗ được em trai ngủ rồi. Gã Tửu Quỷ thấy Trần Minh vốn hiền lành mà phản ứng lại lớn đến vậy, trông có chút giống đứa trẻ làm sai bị mắng, bèn lẳng lặng bay lơ lửng trên cao không nói gì nữa. Trần Minh cuối cùng cũng có được sự yên tĩnh hiếm hoi, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ. Cậu tuyệt đối không ngờ rằng, trong mơ mình lại gặp phải gã Tửu Quỷ chết bằm kia.