Thấy mấy người lạ mặt đứng trước cửa, mẹ Trần Minh có chút thắc mắc, bèn lên tiếng hỏi:
— Xin hỏi các vị là... ?
— Cho tôi hỏi, đây có phải nhà cháu Trần Minh không ạ? — Ông Hoàng Vũ Kiệt cất tiếng.
— Phải rồi, Trần Minh là con trai tôi. — Mẹ cậu đáp, giọng không giấu được vẻ tự hào.
Bà tự hào là phải, vì kết quả thi chuyển cấp vừa được công bố, Trần Minh đã đạt điểm tuyệt đối, ngay cả trường Trung học chuyên Hải Ninh của tỉnh cũng đã gửi giấy báo trúng tuyển về.
Hơn nữa, thầy Từ, thầy phụ trách tuyển sinh của trường Trung học Xương Bình, cũng đã đến tận nhà ngỏ ý rằng trường sẵn sàng miễn toàn bộ học phí và cấp học bổng một nghìn hai trăm đồng mỗi năm cho Trần Minh.
Điều kiện chỉ là cậu đến học tại trường Trung học Xương Bình. Vào thời điểm lương tháng trung bình chỉ khoảng sáu trăm đồng, thì mức học bổng một nghìn hai trăm đồng mỗi năm mà trường huyện đưa ra đã là vô cùng hậu hĩnh.
Bà vẫn chưa nói chuyện này với con trai, định bụng tối nay đợi cha cậu về rồi cả nhà sẽ cùng bàn bạc trong bữa cơm.
Nghe mẹ Trần Minh xác nhận, gia đình ba người của ông Hoàng Vũ Kiệt đang đứng ngoài cửa, tay xách nách mang quà cáp, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm vì đã tìm đúng nhà.
Vừa rồi, cả nhà họ đã phải hỏi đường từ tận đầu thôn Vĩnh Bình mới tìm được đến đây.
Cả ba người mừng rỡ bước tới:
— Chúng tôi đến đây là để cảm ơn cháu Trần Minh. Hôm nay, cháu đã cứu con gái của chúng tôi.
Nhìn gia đình ba người trước mắt, cha mẹ Trần Minh dù chưa hiểu chuyện gì nhưng vẫn nhiệt tình mời khách vào nhà.
Dù sao khách đến nhà cũng là duyên, huống hồ người ta còn mang quà đến tận cửa.
Sau khi mời khách ngồi xuống ghế, hai vợ chồng cũng ngồi tiếp chuyện, rồi gọi Trần Văn đi tìm anh hai.
Mẹ Trần Minh vẫn chưa rõ đầu đuôi câu chuyện, bèn hỏi lại xem hôm nay đã xảy ra chuyện gì.
Ông Hoàng Vũ Kiệt bèn kể:
— Hôm nay con gái tôi bị rơi xuống sông, may mà có con trai anh chị cứu giúp, nếu không vợ chồng tôi thật không dám nghĩ đến hậu quả.
Nghe ông Hoàng Vũ Kiệt nói xong, mẹ Trần Minh lập tức hiểu ra. Con trai bà vốn thích ra bờ sông chơi, thảo nào hôm nay về nhà người ướt sũng.
Bà liền nói:
— Thằng bé hôm nay về nhà ướt hết cả người mà cũng không nói với tôi tiếng nào, hóa ra là vì chuyện này.
Nói rồi, bà cũng thầm thấy lo sợ. Lỡ hôm nay Trần Minh cứu người mà xảy ra chuyện gì không hay thì biết làm sao, nhưng bà không để lộ vẻ lo lắng ra ngoài.
Ông Hoàng Vũ Kiệt nghe mẹ Trần Minh nói vậy cũng có chút kinh ngạc. Đứa trẻ này làm việc tốt mà không kể với mẹ, đúng là một đứa bé ngoan.
Ông Hoàng Vũ Kiệt đoán chừng Trần Minh là một cậu bé khá trầm tính, ít nói. Ngoài lòng cảm kích, ông cũng bắt đầu thấy tò mò về cậu.
Chẳng mấy chốc, Trần Minh đã cùng em trai trở về. Vừa vào cửa, cậu đã thấy gia đình ba người của ông Hoàng Vũ Kiệt đang ngồi trò chuyện với cha mẹ mình.
Nghe tiếng bước chân, cả năm người đều đồng loạt quay lại nhìn Trần Minh. Cậu em trai hôm nay bị ăn đòn nên ngoan ngoãn lạ thường, không nói lời nào mà vội vàng chạy đi lấy một chiếc ghế cho anh hai.
Thấy Trần Minh trở về, Hoàng Tử Hân liền nhớ lại bộ dạng ướt sũng của mình lúc đứng trước mặt cậu, bèn ngượng ngùng cúi đầu, lí nhí nói với cha mẹ:
— Hôm nay chính là anh này cứu con ạ.
Khi nhìn thấy Trần Minh, ông Hoàng Vũ Kiệt liền bắt đầu quan sát cậu bé. Vóc người cao khoảng một mét bảy, thân hình hơi gầy trông có vẻ thon gọn, gương mặt vẫn còn nét non nớt, da dẻ trắng trẻo, sạch sẽ.
Ông Hoàng Vũ Kiệt thầm đoán cậu bé này chắc đang học cấp hai. Nghe con gái xác nhận, vợ chồng ông liền đứng dậy, nhiệt tình bước về phía Trần Minh:
— Cháu trai, hôm nay thật sự vô cùng cảm ơn cháu.
Nói rồi, ông lấy từ trong túi ra một phong bì đỏ đưa cho Trần Minh.