Khoảng tám chín giờ tối, chú Lý đặt cây cuốc lên xe máy rồi lấy dây thừng chằng lại cho chắc.
Thấy chú Lý đang lúi húi buộc cuốc lên xe, Tiểu Xuân bèn lại gần hỏi:
— Trời tối thế này, em không yên tâm để anh đi một mình đâu. Hay là để em đi cùng anh nhé?
Chú Lý không nói gì, chỉ tiếp tục công việc của mình. Sau một hồi do dự, chú vẫn xua tay:
— Không cần đâu, em cứ ở nhà trông thằng Kỳ đi. Mau vào lấy giúp anh cái ba lô để dưới gầm giường ấy, lấy cái to nhất nhé.
Người đàn ông thường ngày ít khi từ chối mình, hôm nay lại từ chối đến hai lần, khiến Tiểu Xuân không khỏi ngạc nhiên.
Dù vậy, cô ta cũng không nói thêm gì, lập tức xoay người vào phòng. Cô tìm dưới gầm giường, so sánh một hồi rồi lấy ra chiếc ba lô lớn nhất đưa cho chú Lý.
Chú Lý nhận lấy ba lô, thuận tay ôm Tiểu Xuân vào lòng, hôn chụt một cái rồi cười ha hả dặn dò:
— Em ở nhà chăm thằng Kỳ cho tốt nhé, anh đi một lát rồi về ngay.
Nói xong, chú liền khởi động xe máy, phóng thẳng về phía ngọn núi.
Tại sao chú Lý lại muốn đi đào vào ban đêm? Chủ yếu là vì chú sợ đêm dài lắm mộng, hơn nữa buổi tối trên núi không có một bóng người. Chú thầm nghĩ, đêm hôm khuya khoắt thế này, thằng nhóc Trần Minh chắc chắn không dám lên núi, đến người lớn như mình đi một mình còn thấy hơi sợ.
Thật ra, lúc Tiểu Xuân ngỏ ý muốn đi cùng, chú Lý cũng suýt chút nữa đã đồng ý. Nhưng chú lại nghĩ, nếu Tiểu Xuân biết cách kiếm tiền của mình, có lẽ cô ta sẽ có cái nhìn khác về chú. Vì vậy, chú đành cắn răng từ chối, quyết định đi một mình.
Chẳng mấy chốc, chú Lý đã chạy xe máy đến nơi ban ngày mình nhặt củi. Chú dễ dàng tìm thấy gốc cây đó.
Bởi vì những dấu vết chú chọc lúc ban ngày vẫn còn nguyên. Cuối cùng, lòng tham đã chiến thắng nỗi sợ hãi, chú bèn tháo cuốc ra và bắt đầu đào.
Chỉ là chú không hề hay biết, ngay phía sau lưng mình luôn có một người đàn bà thè chiếc lưỡi dài ngoằng đi theo.
Người đàn bà đó mặt xanh mét, vẻ mặt lúc nào cũng lạnh lùng. Đó chính là mẹ của Lý Kỳ. Bà đã từng thấy Tiểu Xuân đánh Lý Kỳ, nhưng nỗi oán hận của bà dành cho chú Lý còn sâu đậm hơn cả Tiểu Xuân.
Bà cho rằng, dù mình có dọa cho Tiểu Xuân chạy mất dép, chú Lý cũng sẽ tìm một người đàn bà khác, có khi còn đối xử với Lý Kỳ tệ hơn. Vì vậy, bà oán hận chú Lý, rồi đâm ra oán hận cả Trần Minh. Chuyện này mà đến tai, chắc cậu chỉ biết kêu oan.
Nếu không phải lo chú Lý chết rồi thì không ai chăm sóc Lý Kỳ, mẹ của Lý Kỳ thật sự muốn kéo gã chồng trước mắt này xuống làm một cặp vợ chồng quỷ.
Bà đã chọn cách cực đoan để kết thúc mạng sống của mình, cốt là để cha con họ có thể sống tiếp, nhưng phần nhiều vẫn là muốn Lý Kỳ có một cuộc sống tốt hơn. Có thể nói, bà xem Lý Kỳ còn quan trọng hơn cả bản thân mình.
Kết quả là bây giờ, gã khốn này có tiền rồi chỉ biết hưởng thụ một mình, chẳng hề quan tâm đến con trai.
Vì vậy, bà muốn dùng cách của mình để chú Lý quan tâm đến con trai nhiều hơn, dành nhiều thời gian ở bên con hơn.
Lúc này, chú Lý đã đào mấy cái hố to quanh gốc cây, giun đất bò ra cũng đủ làm một đĩa mồi nhậu, nhưng ngoài ra chẳng thấy gì khác.
Đào đến mệt lử, chú Lý dừng lại lau mồ hôi, bật đèn pin rọi quanh gốc cây xem xét kỹ lưỡng. Rõ ràng là cái cây này, sao lại không có gì cả chứ?
Thế là chú chuẩn bị dùng sức đào hố sâu hơn nữa. Chú giơ cuốc lên thật cao, dùng hết sức bổ xuống. Kết quả không biết do trời quá tối hay do vung lệch tay, mà chiếc cuốc lại bổ thẳng về phía bắp chân của mình...