Chương 11: Gã quỷ tìm đồ đệ

Trùng Sinh Trở Về Làm Đạo Sĩ

Nhất Chủng Ôn Soa 13-01-2026 11:03:30

Trần Minh đeo chiếc cặp sách căng phồng vì đựng đầy hồng dại đi về nhà. Từ xa, cậu đã thấy mẹ đang bế cậu em trai năm tuổi Trần Văn, sốt ruột đi đi lại lại trước cửa. Cứ một lúc, bà lại ngóng về phía trường học, nhưng bà không ngờ con trai mình lại đi về từ một hướng khác. Mẹ Trần Minh không khỏi cằn nhằn: — Hôm nay con đi đâu mà giờ này mới về thế? Cả nhà đang đợi con ăn cơm đấy. Trần Minh đặt cặp sách xuống, kéo khóa lấy ra hai quả hồng dại đưa cho em trai: — Con vừa đi hái hồng dại về. Cậu em trai nhìn thấy quả hồng đỏ rực, liền tụt xuống khỏi vòng tay mẹ, cầm lấy định cho vào miệng. Mẹ vội ngăn lại, bảo cu cậu phải ăn cơm xong mới được ăn. Quả nhiên, cậu em Trần Văn lại òa khóc, đúng như Trần Minh đã lường trước. Mẹ cậu đành dỗ dành em trai, không còn bận tâm đến chuyện tại sao hôm nay cậu lại về muộn nữa. Sau bữa cơm chiều, Trần Minh có thói quen đi dạo, người nhà cũng đã quen với việc đó. Chỉ là hôm nay, cậu đi dạo có chút không tự nhiên. Bởi vì lúc nãy, trong bữa cơm, cậu đã thấy gã quỷ đeo bầu rượu bên hông mà mình gặp trên núi. Không biết từ lúc nào, gã đã ngồi chễm chệ trên bàn ăn, ra vẻ đang ngấu nghiến thức ăn. Chuyện đó khiến Trần Minh tối nay ăn ít hơn mọi khi một bát cơm. Cậu đang đi dạo thì đột nhiên nghe thấy giọng của gã Tửu Quỷ vang lên từ sau lưng. — Cậu nhóc, ta biết cậu thấy được ta, đừng giả vờ nữa. Chúng ta nói chuyện một chút đi, không có hại cho cậu đâu. Nghe vậy, Trần Minh dừng bước, quay người lại nhìn gã Tửu Quỷ rồi hỏi: — Tại sao ông không đi đầu thai? Nghe Trần Minh hỏi, hai mắt gã Tửu Quỷ lập tức sáng rực lên. Gã tỏ ra vô cùng phấn khích, bay vòng quanh quan sát cậu. Vốn dĩ gã cũng không chắc Trần Minh có thật sự thấy được mình không, chỉ định hỏi dò thử. Giờ thì gã đã chắc chắn cậu nhóc này thật sự thấy được mình. Gã lại cảm thấy rất ngạc nhiên, vừa dò xét Trần Minh vừa lẩm bẩm: — Chậc chậc chậc, không có chút khí tức đạo thuật nào, mắt cũng không phải Âm Dương Nhãn, vậy mà lại có thể nhìn thấy quỷ hồn... chậc chậc chậc. Bị gã nhìn chằm chằm, Trần Minh cảm thấy hơi mất tự nhiên, bèn hỏi: — Nghe nói ông chết lâu lắm rồi à? Nghe Trần Minh hỏi, gã Tửu Quỷ hơi sững sờ, rồi đáp: — Ta cũng không biết bao lâu nữa, chỉ nhớ lúc đó hoàng đế là họ Chu. Nói rồi, gã lại bay một vòng quanh Trần Minh, hỏi: — Cậu bắt đầu thấy được quỷ hồn từ khi nào? Không học đạo thuật, không có Âm Dương Nhãn mà lại thấy được quỷ hồn... Vô lý thật. — Cháu thấy được từ nhỏ rồi ạ. — Trần Minh có chút chột dạ đáp. Cậu sợ nếu nói mình là người sống lại thì đến quỷ cũng không tin. — Từ nhỏ đã thấy được quỷ hồn, từ nhỏ đã có thể... Gã Tửu Quỷ đang lẩm bẩm thì đột nhiên hai mắt trợn tròn, dường như nghĩ ra điều gì. Gã vò mái tóc vốn đã rối bù của mình, trừng mắt nhìn Trần Minh, ngây ngốc lẩm bẩm: — Lẽ nào Thiên Sinh Đạo Thể trong truyền thuyết là có thật? — Phất rồi... Đạo gia ta phất rồi, Đạo gia ta phất rồi... — Gã Tửu Quỷ trông như phát cuồng. Gã Tửu Quỷ là chưởng môn cuối cùng của phái Phù Phong. Vào thời khắc mấu chốt nhất khi đang đột phá cảnh giới, gã đã trơ mắt nhìn một mũi tên từ trên trời giáng xuống đâm xuyên qua người mình. Nếu không phải thời khắc quan trọng đó, mũi tên này vốn không thể làm gã bị thương. Đến chết gã cũng không biết mũi tên đó bắn ra từ đâu, cứ thế đột phá thất bại mà chết. Cái chết của gã vô cùng ấm ức. Trước khi chết, vì là người cuối cùng của môn phái, gã đã ôm lấy tâm niệm truyền thừa không thể đứt đoạn, nhờ vào chấp niệm đó mà gắng gượng tồn tại. Vốn dĩ, gã Tửu Quỷ nghĩ chỉ cần gặp được một đạo sĩ có học đạo thuật, miễn là tâm tính tốt thì gã sẽ không màng tư chất mà truyền lại đạo pháp. Lúc đầu, gã còn rất kiên nhẫn quan sát, chờ rồi lại chờ đến khi nhà Minh sụp đổ. Sau khi nhà Minh sụp đổ, người Mãn tiến vào Trung Nguyên, đại khai sát giới, Đạo giáo cũng bị chèn ép đến không thở nổi. Về sau, gặp phải những năm tháng loạn lạc, khắp nơi đều hỗn loạn. Người học đạo thuật lúc này đã ít lại càng ít. Khi đó, gã thỉnh thoảng vẫn xuống núi tìm kiếm, hy vọng có thể thử vận may. Sau này, thời kỳ loạn lạc kết thúc, một đất nước mới được thành lập. Kết quả là sau khi dựng nước, người ta bắt đầu bài trừ những tư tưởng phong kiến mê tín. Gã tuyệt vọng. Sau khi khổ sở kiên trì thêm mấy chục năm, gã Tửu Quỷ ở trên núi đã tuyệt vọng đến mức nghĩ rằng, cho dù là một con chó có thể nhìn thấy mình, sủa với mình vài tiếng, gã cũng nguyện ý thử truyền lại đạo pháp. Kết quả là hôm nay, gã đã phát hiện ra một thể chất bá đạo nhất, chính là Thiên Sinh Đạo Thể trong truyền thuyết. Một Thiên Sinh Đạo Thể bằng xương bằng thịt đang đứng ngay trước mặt gã, một thể chất tu luyện hoàn hảo nhất! Gã Tửu Quỷ điên cuồng nhìn Trần Minh như thể đang nhìn người phụ nữ đẹp nhất thế gian không một mảnh vải che thân đứng trước mặt mình, trong mắt ánh lên những giọt nước mắt vì quá kích động. Nếu lúc này gã Tửu Quỷ không kích động đến vậy, thì khi thấy một con quỷ có thể chảy ra nước mắt, chắc chắn gã đã bảo Trần Minh cất giấu Quỷ Lệ đi rồi. Bởi vì Quỷ Lệ cũng là một bảo vật chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu. Chỉ là gã Tửu Quỷ lúc này đã mất hết khả năng suy nghĩ, trong đầu chỉ có mỗi việc thu nhận cậu làm đồ đệ mà thôi.