Trong nhà, Dương Tiểu Xuân đang uể oải nằm dài trên chiếc ghế tự chế, vốn được ghép lại từ ba cái ghế đẩu. Cô ta vừa cắn hạt dưa, vừa nhìn ra cửa. Đúng lúc ấy, chú Lý vác hai bó củi trên vai, mở cửa bước vào.
Dương Tiểu Xuân lập tức ngồi dậy, tò mò hỏi:
— Anh vội vã ra ngoài chỉ để nhặt củi thôi à?
Chú Lý liếc nhìn sàn nhà đầy vỏ hạt dưa nhưng không nói gì, chỉ buột miệng hỏi:
— Thằng Kỳ về ăn cơm chưa?
Đáp lại chú chỉ là tiếng "tách tách" của người đang mải mê cắn hạt dưa.
Cất củi xong, chú Lý thấy Dương Tiểu Xuân chỉ lo ăn vặt mà không trả lời mình, bèn hỏi lại:
— Cô không nấu cơm thì thằng Kỳ về ăn gì? Nó đâu rồi?
Nghe chú Lý gặng hỏi, Dương Tiểu Xuân mới hờ hững đáp:
— Ai mà biết. Nó bảo không đói, chắc ăn vặt no rồi. Ai bảo ngày nào anh cũng cho nó nhiều tiền làm gì, giờ nó có thèm ăn cơm nữa đâu. Mà nó đang tuổi ăn tuổi lớn, cứ không ăn cơm mãi cũng không tốt. Sau này anh cho nó ít tiền tiêu vặt thôi, bắt nó về nhà ăn cơm.
Nói rồi, Dương Tiểu Xuân thuần thục ném vỏ hạt dưa vào một chiếc bình sứ gần đó, rồi nhẹ nhàng bước lại gần chú Lý.
Cô ta thỏ thẻ:
— Anh Lý này, em gái ruột của em có một đứa con trai, tuổi chắc cũng sàn sàn thằng Kỳ nhà mình.
— Dạo này em ấy bệnh nặng, phải nằm viện rồi. Nó muốn nhờ em trông con giúp một thời gian để yên tâm chữa bệnh. Em không nỡ từ chối, nên nghĩ hay là để cháu nó chuyển trường về đây học?
— Như vậy em vừa tiện chăm sóc nó, vừa tiện chăm sóc thằng Kỳ. Hơn nữa, thằng Kỳ cũng có bạn chơi cùng, đỡ lủi thủi một mình, chứ bây giờ muốn tìm người chơi lại phải chạy sang nhà khác. Anh thấy thế nào?
Chú Lý nhìn bộ dạng đáng thương của Dương Tiểu Xuân, liền vỗ ngực nói:
— Cứ để nó qua đây, anh không thiếu tiền! Anh đây có tiền, mà sắp tới còn có thêm một khoản nữa đấy.
Nghe vậy, mắt Dương Tiểu Xuân sáng rực lên, vội nói:
— Anh làm gì mà phát tài thế? Em còn đang rầu không biết kiếm đâu ra tiền cho em gái chữa bệnh đây. Anh có thể dắt em theo kiếm tiền cùng được không?
Chú Lý cau mày hỏi:
— Em gái cô bệnh nặng lắm à? Cần bao nhiêu tiền mới chữa khỏi?
Dương Tiểu Xuân làm gì có em gái nào, nhưng đúng là cô ta có một đứa con trai. Cô ta chỉ cần gã đàn ông trúng số này chịu dắt mình đi kiếm tiền, hoặc chịu chi tiền cho mình tiêu xài là được.
Thế là Dương Tiểu Xuân bắt đầu kể lể câu chuyện do cô ta bịa ra, khiến chú Lý nghe xong vô cùng cảm động.
Buổi chiều, khi Lý Kỳ tan học về, chú Lý kéo cậu đến trước mặt Tiểu Xuân, nói:
— Kỳ à, ngày mai dì Xuân sẽ đi làm thủ tục chuyển trường cho con trai của dì, tuổi nó cũng gần bằng con. Từ mai con sẽ có bạn chơi cùng rồi, vui không nào?
Lý Kỳ không dám ngẩng đầu nhìn người phụ nữ mà cậu phải gọi là dì Xuân. Bởi vì mỗi khi cha không có nhà, dì ta luôn lên giọng dạy dỗ, thậm chí còn mắng chửi cậu, có lúc còn lấy hết số tiền cậu dành dụm được.
Cậu đã thử kể với cha một lần, nhưng ông chỉ nói: "Dì Xuân làm vậy là vì muốn tốt cho con thôi." Kể từ đó, dì Xuân càng đối xử với cậu tệ hơn. Cậu không chỉ ghét, mà còn rất sợ người dì này.