Chương 21: Dịch cúm bùng phát

Trùng Sinh Trở Về Làm Đạo Sĩ

Nhất Chủng Ôn Soa 13-01-2026 11:03:41

Dạo này, nếp sinh hoạt của Trần Minh đã đi vào quy củ. Ngày nào cũng vậy, cứ gần bốn giờ sáng là cậu lại được sư phụ gọi dậy. Kể từ đó, dù mưa to gió lớn cũng không có ngoại lệ. Hôm nay là ngày cậu bắt đầu học võ thuật luyện thể với sư phụ. Trước đó, sư phụ Tửu Quỷ đã dặn dò, trong vòng một năm tới, ngoài việc cảm ngộ và tích lũy linh khí, Trần Minh chỉ được tập trung luyện võ, tuyệt đối không được lén học các thuật pháp khác. Thế là ngày hôm đó, Trần Minh bắt đầu học từng chiêu từng thức từ Tửu Quỷ. Mỗi chiêu thức đều được sư phụ giải thích cặn kẽ về công dụng, cũng như cách vận dụng và liên thông với các kinh mạch. Cậu hiểu rằng, một khi vận dụng thành thạo, những chiêu thức này sẽ tạo ra sức sát thương đáng sợ. Nhưng hiện tại, cậu vẫn chỉ đang trong giai đoạn bắt chước theo sư phụ. Kết thúc buổi tu luyện, Trần Minh đến trường từ sớm. Cậu không thấy Lý Kỳ trong lớp. Thầy giáo thông báo rằng cha của Lý Kỳ bị bệnh, cậu phải ở nhà chăm sóc nên đã xin nghỉ học. Chẳng mấy chốc, tiết học cuối cùng vốn nhàm chán trong mắt Trần Minh cũng kết thúc. Buổi tối, trên bàn ăn, cha mẹ Trần Minh trò chuyện: — Nghe mấy bà thím đầu làng kể, sáng nay chú Lý hàng xóm bị đưa vào viện rồi. — Mấy người ở đầu thôn thấy có mấy thanh niên dìu chú ấy lên xe. Ai cũng bảo không biết đêm qua chú ấy làm gì mà lúc về nhà, bắp chân bê bết máu. — Chú ấy cũng thật là, cứ cố chịu đựng cả đêm, đến sáng nay đau không chịu nổi mới nhờ thằng Kỳ đi gọi người giúp. — Chú ấy bị làm sao vậy? — Mẹ cậu tò mò hỏi. — Không biết nữa. — Cha cậu có chút bực bội đáp. — Ban đầu anh định vào viện thăm chú ấy, ai ngờ bây giờ bệnh viện lại đông người ốm đến thế. Mấy ngày sau, báo đài bắt đầu đưa tin dồn dập về một trận dịch cúm lớn đang bùng phát. Nhiều nơi phải tiến hành khử trùng toàn diện, từ trường học đến các khu mua sắm. Những bóng người mặc đồ bảo hộ màu trắng liên tục xuất hiện trên báo và ti vi. Học sinh mỗi trường trước khi vào lớp đều phải đo thân nhiệt. Gia cầm chết ở nhiều nơi không được phép bán ra ngoài, bắt buộc phải chôn lấp tại chỗ. Nhìn những số liệu được cập nhật liên tục và tin tức mới nhất về dịch cúm trên ti vi mỗi ngày, cha cậu không khỏi mừng thầm. May mà lúc trước mình không liều một phen, dốc hết gia sản vào nuôi gà, nếu không thì lần này đúng là khóc không ra nước mắt. Nghĩ lại mà vẫn thấy sợ. Nói rồi, ông lại liếc nhìn cậu con trai Trần Minh ngày càng cao lớn của mình. Năm ngoái, Trần Minh cao khoảng 1m57, đã được coi là nổi bật so với các bạn cùng lớp ba. Không ngờ chỉ trong một năm, cậu đã cao thêm cả chục xăng-ti-mét, giờ đã gần 1m70, đứng giữa đám học sinh tiểu học trông khác biệt hẳn. Điều khiến người ta phát hờn nhất là da cậu còn rất trắng trẻo, làm anh trai mà da còn trắng hơn cả em gái. Điều khó hiểu nữa là sức của Trần Minh còn lớn hơn cả ông, dù bình thường chẳng thấy cậu làm gì nặng nhọc. Ông chợt nghĩ, con trai khỏe mạnh cũng tốt, ít nhất có lúc vác không nổi đồ còn có thể nhờ nó xách giúp. Tuy nghĩ rằng chuyện vác đồ nặng không nổi lại phải nhờ đến thằng con trai đang học tiểu học thì có hơi mất mặt, nhưng ông phải công nhận thằng nhóc khỏe mạnh này sai vặt rất được việc.