Nghe Hoàng Tử Hân kể xong, Trần Minh trầm ngâm nhìn cô. Khi nhìn kỹ lại, cậu phát hiện lá bùa hộ thân bằng linh khí mà lần trước mình vẽ lên người Hoàng Tử Hân đã mờ nhạt đến mức gần như không còn.
Lá bùa hộ thân vốn được cậu tính toán có thể chống đỡ được ba năm, thế mà chỉ trong một đêm đã trở nên u ám, không còn chút ánh sáng nào.
Cậu lập tức hiểu ra, Phù Vân đã bị thứ gì đó ám.
Cái níu tay đêm qua của Hoàng Tử Hân đã vô tình tiêu hao gần hết linh khí trong lá bùa, xem ra thứ đang ám Phù Vân không phải dạng tầm thường.
Nhìn Hoàng Tử Hân quả thật đã bị dọa cho hết hồn, quầng thâm hiện rõ trên gương mặt trắng nõn vì cả đêm mất ngủ.
Trần Minh bèn an ủi:
— Cậu gục xuống bàn chợp mắt một lát đi, trông cậu mệt mỏi quá.
Hoàng Tử Hân lắc đầu, có chút mong đợi nhìn Trần Minh:
— Lát nữa tan học, cậu có thể đi cùng tớ đến xem Phù Vân được không? Tớ hơi sợ.
Không còn nghi ngờ gì nữa, trong mắt Hoàng Tử Hân, Trần Minh có thể mang lại cho cô một cảm giác an toàn tuyệt đối.
Nghe vậy, Trần Minh mở to mắt:
— Làm sao tớ vào ký túc xá nữ được?
Hoàng Tử Hân nghe câu trả lời của Trần Minh, có chút lúng túng, cũng nhận ra yêu cầu của mình có hơi không ổn.
Lúc này, Lý Thời Phi quay lại nói:
— Chuyện đó thì có gì khó đâu. Cậu cứ giả vờ xách đồ giúp cậu ấy là được. Dì quản lý ký túc xá cũng biết con gái chân yếu tay mềm, nên vẫn thường cho con trai vào giúp xách đồ mà.
Nghe Lý Thời Phi mách nước, mắt Hoàng Tử Hân lập tức sáng lên.
— Đúng rồi, chỉ cần nói với dì quản lý một tiếng là được. — Cô bé lập tức quay sang nhìn Trần Minh với ánh mắt đầy mong đợi.
Mà Trần Minh cũng muốn xem thử là hồn ma phương nào, lại dám chạy cả vào trường học, nên nhanh chóng đồng ý lát nữa tan học sẽ đi cùng cô đến thăm Phù Vân.
Sau khi tan học, Trần Minh xách túi hoa quả Hoàng Tử Hân vừa mua trong trường, đeo cặp sách của cô rồi cùng đi về phía ký túc xá nữ.
Dì quản lý nhìn Trần Minh cũng đang mặc đồng phục, bèn để cậu ghi danh vào sổ rồi vui vẻ cho qua.
Ký túc xá nữ ở tầng bảy, lại không có thang máy... Khó trách con trai thường phải vào giúp xách đồ. Hai người mới leo đến tầng sáu, Hoàng Tử Hân đã thở hổn hển.
Chẳng mấy chốc, cả hai đã đến phòng 703. Vừa vào, họ đã thấy Phù Vân đang ngồi trên giường, đôi mắt vô hồn, đờ đẫn.
Phù Vân đang ngồi ngây dại, vừa thấy Hoàng Tử Hân mở cửa bước vào, cô bé dường như có chút sợ hãi, vội lùi người vào trong chăn.
Lúc này, Trần Minh cũng nhìn về phía Phù Vân. Cậu quả nhiên thấy một hồn ma màu đen... Hửm? Lại là một đứa trẻ?
Hồn ma đứa trẻ đó đang nhập vào người Phù Vân, còn bên cạnh Phù Vân lại có một hồn ma thiếu nữ mặc đồng phục màu xanh, đang âu yếm nhìn đứa trẻ kia.
Trần Minh nhìn hai hồn ma trước mắt mà có chút mơ hồ, đây là cặp đôi quái gở gì thế này?
— Phù Vân, cậu đỡ hơn chút nào chưa?
Hoàng Tử Hân ân cần hỏi han, định bước tới xem xét tình hình của bạn mình.
Không ngờ Phù Vân vừa thấy Hoàng Tử Hân lại gần, liền phản ứng dữ dội. Cô bé bắt đầu gầm gừ đầy uy hiếp, miệng phát ra những tiếng "hô a, hô a" quái dị, tay chân cũng khua loạn xạ.
Hoàng Tử Hân vốn định bước tới, nhưng đột nhiên thấy cảnh tượng kỳ dị trước mắt thì sợ quá, vội quay người trốn ra sau lưng Trần Minh. Cô bé co rúm người lại, dùng sức níu chặt cánh tay cậu. Trần Minh bèn vỗ nhẹ lên tay cô, ra hiệu bảo cô đừng sợ.