Hai vợ chồng liền ngồi chờ Hoàng Tử Hân tắm xong. Vừa bước ra khỏi phòng tắm, cô bé đã kể cho cha mẹ nghe người cứu mình là một cậu con trai ở thôn Vĩnh Bình, tên là Trần Minh.
Hoàng Tử Hân vô cùng cảm kích cậu con trai đã cứu mình. Chỉ là lúc đó cả người ướt sũng nên cô bé ngại không dám ở lại lâu.
Nghe con gái nói người cứu mình là một cậu bé ở thôn Vĩnh Bình, hai vợ chồng đều biết nơi đó, vì thôn ấy ở ngay cạnh quê ngoại của Hoàng Tử Hân, họ cũng đã đến đó không ít lần.
Hôm nay, nhân dịp nghỉ hè sau khi tốt nghiệp tiểu học, Hoàng Tử Hân mới đạp chiếc xe cha mẹ mua cho về thăm bà ngoại. Không ngờ trên đường về lại bị rơi xuống sông, nếu không gặp được Trần Minh... Thật quá đáng sợ, cha mẹ cô bé không dám tưởng tượng, và càng thêm cảm kích Trần Minh.
Ngay lập tức, cả nhà ba người ra ngoài chuẩn bị quà cáp, định bụng sẽ đưa Hoàng Tử Hân đi cùng để đến cảm ơn cho phải phép.
Trong khi đó, Trần Minh cũng về đến nhà trong bộ dạng ướt sũng. Vừa thấy con trai, mẹ cậu, bà Lý Tú Ninh, liền cau mày. Bà chống nạnh, tức giận hỏi:
— Con làm cái gì mà ra nông nỗi này?
Thấy mẹ nổi giận, cậu em trai Trần Văn tám tuổi có chút hả hê, vì hiếm khi thấy mẹ mắng anh trai. Thế là cậu bé lật đật chạy đi tìm cây gậy mẹ vẫn thường dùng để phạt mình, cuối cùng cũng có cơ hội được thấy mẹ dạy dỗ anh trai.
Cậu vui vẻ cầm cây gậy đưa cho mẹ:
— Mẹ, cái này cho mẹ này.
Bà Trần nhìn cậu con trai đang dâng cây gậy lên mà không biết nên giận hay cười. Sực nhớ trong kỳ thi cuối kỳ vừa rồi, hai môn Văn và Toán của Trần Văn cộng lại chỉ được 95 điểm, cơn giận của bà lập tức có chỗ trút. Bà không hỏi kỹ Trần Minh nữa, vì ngày nào cậu cũng ra bờ sông, hôm nay chỉ là bị ướt sũng nên bà cũng không quá lo lắng.
Thế là bà Trần nhận lấy cây gậy, túm lấy Trần Văn rồi vung lên vụt vào mông cậu.
Cậu em ngẩn người, không ngờ cây gậy lại nhắm vào mình. Ngay sau đó, tiếng khóc vang trời của cậu bao trùm khắp nhà.
Trần Minh cũng nhân lúc mẹ đang dạy dỗ em trai mà đi tắm rửa, thay quần áo.
Chạng vạng tối, cha Trần Minh từ trang trại gà trở về ăn cơm. Ông đã thầu một mảnh đất trên núi để rào lại nuôi gà nên thường ở trên đó chăm sóc. Mỗi ngày, ông chỉ về nhà vào giờ cơm, ăn xong lại lên núi.
Còn bà Trần thì ở nhà chăm sóc con cái, nên thường chỉ có một mình ông Trần trông coi đàn gà.
Trần Minh cũng đã sớm dán bùa hộ thân cho mọi người trong nhà nên không lo lắng có vấn đề gì.
Vừa về đến nhà, ông Trần đã thấy cậu con trai út Trần Văn còn rơm rớm nước mắt đang ngồi làm bài tập. Ông biết ngay cậu nhóc lại chọc giận vợ mình rồi. Nhìn vợ đang nấu cơm trong bếp, ông Trần liền đi nhẹ cả bước chân. Đã có nhiều lần Trần Văn chọc vợ ông nổi giận, lúc bà đang dạy con mà ông đi lại mạnh chân, làm bà giật mình, thế là ông cũng bị mắng lây.
Quả nhiên, bà Trần đang nấu cơm trong bếp, vừa thấy chồng rón rén bước vào liền đặt con dao thái thịt xuống, chống nạnh nhìn ông.
Bà Trần vừa định mở miệng thì đột nhiên thấy có người xách quà đứng ở cửa.