Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ
undefined27-04-2026 20:28:07
Lúc Lý Văn Bác còn đang ngây người thì người đàn ông trực tiếp gỡ dao của anh ta đi mất.
Trong nháy mắt, Lý Văn Bác bay xa tận mười mét.
"Đậu má!"
Anh ta giãy giụa đứng dậy, bảy, tám tên vệ sĩ chạy qua đó ghìm chặt anh ta xuống.
Anh ta cúi gục đầu, hai mắt đã khôi phục lại như thường.
"Tổng giám đốc Lục!"
Trợ lý Lâm bước nhanh ra ngoài, sốt ruột hỏi: "Có cần đến bệnh viện không? Anh không sao chứ?"
Lục Thanh Yến chỉnh lại tay áo, nâng mí mắt lên: "Không cần, anh ta không làm tôi bị thương được."
Trợ lý Lâm thở phào một hơi nhẹ nhõm, may mà không xảy ra chuyện.
Ở thủ đô có ai không biết đến danh tiếng của tổng giám đốc Lục chứ, anh còn trẻ tuổi mà đã trở thành tổng giám đốc của tập đoàn Lục thị, là một người đàn ông độc thân vàng.
Tổng giám đốc Lục một chiêu đã chế phục kẻ địch, thật sự khiến người bội phục.
Không biết người này đi lên từ thang máy nào, vậy mà anh ta và các vệ sĩ lại không phát hiện ra.
Tên đáng ghét này!
Hại anh ta suýt chút nữa thì thất nghiệp!
Thời buổi này muốn làm được trợ lý của tổng giám đốc khó biết bao.
Trợ lý Lâm trừng mắt nhìn người gây chuyện: "Tổng giám đốc Lục, phải xử lý người này thế nào đây?"
"Giao cho Hoắc Tùy đi."
Dứt lời, Lục Thanh Yến nhận được điện thoại của ông cụ nhà.
"Khụ khụ! Thanh Yến, gần đây có bận không?"
Sắc mặt của Lục Thanh Yến hơi thay đổi, cuộc gọi này không đơn giản.
Còn chưa đợi anh mở miệng thì ông cụ đã nói tiếp: "Cha có một người bạn cũ, hôm qua ông ấy đích thân gọi điện tới nhờ cha chăm sóc cho cháu gái của ông ta. Cha đã xem qua ảnh của đứa trẻ đó rồi, vừa ngoan ngoãn vừa hiểu chuyện, đáng thương từ nhỏ đã không còn cha mẹ, lớn lên cùng ông nội mình."
"Con có thể từ chối chuyện này được không? Đương nhiên không thể rồi."
"Tiếc rằng cha vẫn đang bệnh nên không có sức nào chăm sóc một đứa trẻ. Cha đành tự ý quyết định đồng ý thay con, tạm thời đứa trẻ đó sẽ sống ở Ngự Viên nhé."
Lục Thanh Yến xoa mi tâm: "Cha, cha nghiêm túc đấy sao?"
"Dựa theo vai vế thì con bé đó còn phải gọi con một tiếng chú đấy, thân là trưởng bối chăm sóc vãn bối là chuyện nên làm mà."
"Người đã tới rồi, con bé tên Giang Du, mau đi đón nó đi, đừng có đón nhầm người đấy."
Tút tút tút!
Lục Thanh Yến nhìn điện thoại bị cúp ngang mà tức cười.
Anh không rảnh nuôi trẻ con đâu nhé!
Nghĩ đến cảnh có một đứa trẻ đứng khóc ở cửa, Lục Thanh Yến sải bước rời đi.
Trợ lý Lâm gọi: "Tổng giám đốc Lục, anh đi đâu thế?"
"Đón người."
Vẻ mặt của trợ lý Lâm nghi ngờ.
Người nào lại cần tổng giám đốc Lục đích thân đi đón vậy?...
Giang Du đã hối hận ngay từ trên đường rồi.
Năm sau ông nội được bảy mươi tuổi, bạn bè ba mươi năm của ông cũng phải sêm sêm tuổi ông, vậy con trai của bạn ông ít nhất cũng phải bốn mươi mấy.
Trong đầu Giang Du hiện ra một hình tượng một người đàn ông trung niên bụng bự, hói đầu.
Cả gia đình chen chúc trong một căn nhà chật hẹp, cha đang móc ngón chân, mẹ đang nấu cơm, con đang la hét, cô thì ở trong nhà vệ sinh...
Cô càng nghĩ lại càng thấy sợ hãi.