Chương 10: Lần đầu gặp

Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ

undefined 27-04-2026 20:28:07

Bây giờ hối hận có còn kịp nữa không? Giang Du dừng bước chân, quay đầu nhìn lại. Trước cửa một căn biệt thự viết: Số 9 Ngự Viên. Địa chỉ mà ông nội nói ở ngay đây. Hửm? Biệt thự! Lại liếc mắt nhìn qua, không tồi! Đột nhiên cô không muốn đi nữa, cô chưa từng được ở biệt thự. Xung quanh có tường vây rất cao, đứng từ bên ngoài không thể nhìn thấy được tình hình bên trong. Cánh cửa lớn này rất tao nhã và tinh tế, trên đỉnh còn khảm một viên đá quý nhạt màu khổng lồ. Giang Du kiễng chân nhưng không sờ tới được. Cô nhảy lên, cuối cùng cũng với tới. Không giống với Vô Thường lệnh, viên đá này cứng hơn một chút. Trên cửa khám đá quý mà không sợ bị trộm sao? Giang Du giơ tay ấn chuông cửa, cổng lớn tự động mở ra. Năm giờ sáng, trời vẫn còn tối đen, đèn đường màu vàng quýt soi tỏ con đường dưới chân cô. Cô đi băng qua sân lại đến trước một cánh cửa khác. Một người đàn ông đứng trên bậc thềm mặc áo sơ mi màu đen như mực, tay áo xắn đại lên để lộ ra một đoạn cánh tay. Ngũ quan của anh trời sinh cực đẹp, bên dưới sống mũi cao thẳng là một đôi môi mỏng, ánh đèn chiếu lên gương mặt tuấn tú, trông giống như mặt trăng treo ở phía chân trời lộ ra vẻ lạnh lùng xa cách. Giang Du nghĩ đến một từ. Thân thanh cốt tú. Ai nói người bạn này không tốt, người bạn này quá tốt luôn ấy chứ! Giang Du đi lên chào hỏi: "Xin chào, tôi là Giang Du, Du trong cây du." Người đàn ông nâng mắt lên, ánh mắt liếc qua người cô nhưng không nán lại bao lâu, đại khái thậm chí còn chẳng nhìn rõ bộ dạng của cô thế nào. Nhất thời không ai lên tiếng khiến bầu không khí ngưng động. Im lặng được một lúc, Lục Thanh Yến quay người đi vào cửa. Đỡ hơn trong tưởng tượng một chút, lớn như vậy là có năng lực tự lo cho bản thân rồi. Ngoại trừ trẻ con thích khóc ra, anh có thể chấp nhận được hết. "Vào đi." Giọng nói của anh lạnh lùng, không nghe ra được cảm xúc gì. Giang Du giẫm lên bậc thềm đi theo lên tầng hai. Người trước mặt dừng thì cô cũng dừng lại. Hai người tiếp tục im lặng, bầu không khí lại càng thêm lúng túng. "Cô ở tầng hai." Để lại một câu này, Lục Thanh Yến vòng qua cô để đi lên tầng ba. Tốt xấu gì cũng có một nơi để ở, Giang Du cười tít cả mắt lại: "Cảm ơn chú." Lục Thanh Yến dừng lại, nuốt lời vừa định thốt ra về, ánh mắt lại rơi lên gương mặt tươi cười xán lạn kia. Anh nói: "Lục Thanh Yến." Giới thiệu tên của mình với đối phương xong đã coi như làm quen. Giang Du hiểu rồi: "Cảm ơn chú Lục." Lần này, Lục Thanh Yến đi thẳng luôn. Giang Du đi đến cuối hành lang rồi lại vòng về. Tầng hai tổng cộng có ba phòng, rồi cô ở phòng nào? Cô mở đại cánh cửa căn phòng gần nhất. Căn phòng lấy màu đen trắng làm chủ đạo, sạch sẽ đơn giản nhưng lại không mất đi sự sang trọng, có một loại cảm giác của khách sạn cao cấp. Giang Du đi tắm rồi nhảy lên giường. Từ lúc vào cửa cho đến bây giờ, chú Lục này chỉ nói đúng ba câu nhưng lại rất hợp lý. Vừa nhìn đã biết chú Lục chính là tổng tài nhả chữ như vàng, lạnh lùng với người lạ mới là bình thường.