Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ
undefined27-04-2026 20:28:06
Ông ta miêu tả dáng vẻ của Khương Đào: "Năm năm trước, Tiểu Đào thật sự đã về, còn lớn lên rất nhiều."
Giang Du rút một tờ giấy ra đưa cho ông ta: "Đừng khóc, nói cho tôi nghe Vô Thường tiền nhiệm trông như thế nào."
Lão Khương hồi tưởng cẩn thận: "Không nhớ được... vị Vô Thường đại nhân đó rất giống cô, cực kỳ lợi hại, vẻ ngoài rất xinh đẹp."
"Nhưng cô ấy dịu dàng hơn cô rất nhiều."
Giang Du: "..."
Cô cạn lời: "Cái cần nhớ không nhớ, cái không cần nhớ lại nhớ rất rõ."
Lão Khương càng bôi càng đen: "Ý của tôi không phải nói cô hung dữ, khí chất của cô khá độc đáo, đứng ở đó trong như hổ cái ấy, khí thế hừng hực, người quỷ đều sợ..."
"Im miệng!" Giang Du hét lên.
Lão Khương đảo tròng mắt: "Tôi điên rồi, tôi lại điên rồi."
Giang Du lườm ông ta, không muốn hỏi thêm nữa.
Cô ôm một quả dưa hấu vừa to vừa tròn rồi rời đi.
Lão Khương vừa cười vừa lắc đầu: "Nóng nảy, thích ăn dưa, quả nhiên vẫn chỉ là một đứa trẻ."
Người đi rồi, ve sầu cũng không kêu nữa, căn nhà yên tĩnh đến đáng sợ.
Cảnh náo nhiệt và đoàn tụ trong mấy tiếng đồng hồ ngắn ngủi giống như một giấc mơ, vừa mở mắt đã biến mất.
Lão Khương lại quay trở về cuộc sống một mình, cô độc dọn dẹp đồ đạc.
Mấy năm nay đều trải qua như thế, không có gì trở ngại cả.
Người thích ăn dưa đã rời đi.
Năm sau không trồng dưa hấu nữa, không trồng nữa.
Lão Khương quét sàn xong lại đi lau bàn, ông ta cầm một miếng dưa hấu lên, phát hiện ra thứ nằm bên dưới.
Sáu tờ tiền màu đỏ và một tờ giấy vàng.
Nét chữ bên trên rất ngoáy, trông như vẽ bùa.
Trên đó viết: Dưa rất ngọt, năm sau vẫn tới.
Lão Khương gấp tờ giấy lại, nhét vào trong ví tiền cũ mèm, sau đó lại dùng vải đỏ bọc lại, quấn túi nylon ba vòng, cất kỹ bên người.
Ông ta nhầm rồi.
Hai vị Vô Thường đều dịu dàng như nhau. ...
Giang Du làm việc xong, vừa đi vừa ngâm nga.
Vô Thường làm bốn ngày nghỉ ba ngày, cô được nghỉ rồi.
Mười phút sau, cô lại không vui vẻ được nữa.
Nhà của Khương Đào ở vùng ngoại ô hẻo lánh, phải đi thẳng ra đường lớn mới có thể bắt xe.
Xung quanh tối om, không có người và cũng chẳng có quỷ.
Một con chim bay lên cây, hót líu lo hai tiếng.
Giang Du ngẩng đầu, con chim đó nhanh chóng bay đi.
Luồng khí tức này hơi quen thuộc, giống...
Lúc này, miếng ngọc trắng phát ra ánh sáng.
Một tay cô ôm dưa hấu, một tay móc quyển sổ nhỏ ra, trên trang thứ tư hiện ra một cái tên màu đỏ như máu.
Lý Thu Nguyệt.
Tin tốt, chỉ có một cái tên.
Tin xấu, ai là Lý Thu Nguyệt?
Giang Du nhìn xung quanh, không hề có một tí âm khí nào hết.
Ánh sáng trên Vô Thường Lệnh tắt ngúm, cũng không có chỉ dẫn nào khác.
Khi không nhìn thấy cứ coi như không thấy...