Chương 6: Hu hu hu, tôi nhớ mẹ

Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ

undefined 27-04-2026 20:28:08

Khương Đào nặn ra một nụ cười cứng ngắc: "Vô Thường đại nhân, không... không đuổi theo sao?" Giang Du hỏi ngược lại: "Anh không chạy?" Khương Đào cười lúng túng: "Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, tôi nghe theo mệnh lệnh của Vô Thường đại nhân vô điều kiện." "Bọn họ sẽ tự động quay về thôi." Giọng điệu của Giang Du bình tĩnh. "Vô Thường có lệnh, trăm quỷ nghe lệnh, không được làm trái!" "Cút hết về đây." Một câu nói giống như ma âm chui vào lỗ tai của mỗi một con quỷ, chúng quỷ không khống chế được mà vừa khóc vừa lăn về. "Hu hu hu, tôi nhớ mẹ." "Tôi cũng nhớ mẹ." "Tôi nhớ cha." "Tôi cũng nhớ cha... hu hu hu." Nghe tiếng quỷ khóc thê lương, Giang Du kiểm điểm lại bản thân có phải đã hơi quá đáng rồi không. Cô không nên kêu bọn họ lăn về đây mà nên kêu bọn họ bay về mới đúng. Lỗi của cô. Giang Du kiên nhẫn an ủi: "Các người đã chết rồi, đừng nhớ cha mẹ nữa, có nhớ cũng không gặp được đâu." Chúng quỷ khóc càng dữ dội hơn, nước mắt nước mũi rơi đầy đất. Giang Du tiếp tục an ủi: "Kiếp này các người chưa từng giết người, cũng chưa từng làm việc tốt, kiếp sau chắc chắn có thể đầu thai làm người bình thường, vẫn sẽ có cha mẹ cơ mà, hãy quên kiếp này đi." "Hu hu hu!" Khương Đào đỡ trán, khuyên: "Vô Thường đại nhân, cô an ủi rất tốt, đừng an ủi nữa." "Bọn họ quá yếu, không đỡ được lời an ủi vĩ đại của cô đâu." Giang Du: "Biết các người gà rồi, không cần phải nhấn mạnh." Nụ cười của Khương Đào cứng ngắc. Môi của Vô Thường đại nhân 37 độ mà sao lại nói ra những lời không độ, lạnh thấu tim gan như vậy chứ. Đợi một lúc mà mấy con quỷ này vẫn chưa khóc xong. Giang Du không thể chịu được tiếng quỷ khóc khó nghe nữa mà nhanh chóng mở quỷ môn. Cô giục: "Ngậm miệng, đi mau." Chúng quỷ che miệng, nối tiếp nhau đi vào quỷ môn. Khương Đào đưa mắt nhìn chú quỷ và dì quỷ rời đi mà thở dài một tiếng não nề. Chết đã năm năm, nên đi rồi. Anh ta thành thạo bay qua đó nhưng cánh cửa u ám kia lại đóng lại. Khương Đào sững sờ. Sau lưng vang lên một giọng nói lạnh lùng: "Anh ở lại." Cơn gió mùa hè mang theo sóng nhiệt xuyên qua hồn thể của anh ta, nhưng Khương Đào lại chỉ thấy rét lạnh như đang chôn mình trong trời tuyết. Lòng lạnh quá, anh ta đã sắp tiêu đời rồi. Khương Đào không thể không bay về, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. "Cô gọi tôi?" Giang Du lặng lẽ nhìn anh ta. Thời gian trôi qua từng giây từng phút một, Khương Đào càng lúc càng sợ hãi, hai chân run như cầy sấy. Tại sao Vô Thường đại nhân không nói gì? Cô đang nghĩ cách tiêu diệt anh ta như thế nào cho thuận tiện hay sao? Bẻ gãy cổ hay là một dao đâm thủng tim? Anh ta chọn bẻ gãy cổ, bởi vì một dao đâm vào tim không chết được, từ từ tra tấn cũng quá đau đớn. "Vô Thường đại nhân, cô cho tôi chết dứt khoát đi." Khương Đào nhắm mắt, rướn dài cổ tới. Giang Du liếc mắt nhìn đi với vẻ ghét bỏ. Ủa là sao?