Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ
undefined27-04-2026 20:28:07
Anh ta kinh ngạc ngây người: "Má ơi! Gương mặt đẹp trai của tôi lại quay về rồi, vô thường đại nhân là thần y ở quỷ giới sao?"
"Được rồi, đi theo tôi!" Giang Du nhìn về phía trước, trong ánh mắt đè nén lửa giận.
Khương Đào hơi sợ: "Đi đâu?"
"Đánh quỷ."
"Được đó, tiểu nhân dẫn đường cho ngài ngay!"
Khương Đào sung sướng muốn chết.
Đại quỷ cách vách, mi chết chắc rồi!
Cách vách cũng là một nghĩa địa nhưng đỡ hơn bên này một chút, trước mộ dựng một tấm bia đá, trước tấm bia đặt một ít hoa tươi và hoa quả.
Gần đây có người từng tới tế bái, tiếc rằng đã bị cướp.
Khương Đào giẫm chân lên một ngôi mộ vô danh, tay cầm quả táo to nhất và đỏ nhất, trông cực kỳ khoa trương.
"Quỷ từng bắt nạt tôi mau cút ra ngoài này, lão tử tới tính sổ đây!"
"Ai không ra ngoài, ta sẽ bật nắp quan tài của đứa đó!"
Anh ta vừa hét lên là vô số luồng ấm khi chui ra khỏi mặt đất.
Trong đó, một con quỷ đầu trọc nhìn chằm chằm vào một người một quỷ.
Khương Đào nhanh chóng tố cáo: "Đại quỷ cách vách chính là tên này!"
Giang Du hơi nhướng mày, vậy mà lại là một ác quỷ.
Vẻ mặt của con quỷ đầu trọc cực kỳ khinh bỉ: "Người? Mày dẫn người tới đây?"
"Tao thích nhân loại tươi ngon, nhất là kiểu con gái da thịt non mềm này."
"Tao cực kỳ thích món quà mà mày mang tới đấy."
Khương Đào tiếp tục mách lẻo: "Gã còn muốn ăn thịt người nữa, loại quỷ làm đủ việc ác như vậy nên bị phân thây thành tám mảnh, ném cho chó ăn."
Con quỷ đầu trọc chậc chậc hai tiếng: "Khương Đào, vậy mà mày lại dám uy hiếp tao! Người nên bị ném cho chó ăn chính là mày đấy! Bây giờ qua đây dập đầu ba cái thì tao còn có thể ăn mày muộn một chút."
"Bắt bọn họ lại!"
Một đám quỷ hung thần ác sát vây tới.
Khương Đào quỷ ỷ thế người mà không sợ hãi một tí nào hết.
"Dừng tay lại, các người bị vô thường đại nhân bao vây rồi!"
"Hí hí hí hí hí hí..."
"Đây chính là câu chuyện nực cười nhất mà tao nghe được trong năm nay, mở to mắt của tụi bây ra mà nhìn cho kỹ, rốt cuộc là ai đang bao vây ai hả?"
Đám quỷ đông đúc vây thành một vòng tròn, âm khí nặng nề đến mức khiến người mắc ói, mà không khí cũng trở nên thối hơn.
Khương Đào cắn vào lưỡi, cố gắng kiềm chế thôi thôi muốn nôn: "Vô thường đại nhân, bọn họ hơi thối, ọe! Ọe!"
Vừa gà vừa thích đú!
Giang Du gạt anh ta ra: "Nhiệm vụ của anh đã hoàn thành, qua một bên đợi đi."
Khương Đào tìm một góc ngồi xổm xuống, không nhịn được mà nôn khan.
Giang Du liếc mắt nhìn một đám quỷ ô hợp sau đó mới nhìn thẳng vào tên đầu trọc kia: "Anh tên là gì?"
"Ha ha ha." Con quỷ đầu trọc ngửa đầu cười to: "Lão tử đi không đổi tên, ngồi không đổi họ."
"Trương Hải!"
Giang Du hỏi tiếp: "Chết được bao nhiêu năm rồi?"
Con quỷ đầu trọc vô cùng kiêu ngạo: "Ta chính là lão quỷ đã chết được mười lăm năm."
"Nghe nói cô là vô thường, vô thường là cái thá gì?"
"Hi hi, cô là vô thường thì ta chính là diêm la vương, lão tử nhường cô ba chiêu... hửm?"
Đột nhiên đầu trọc không khống chế được cơ thể mình, hai tay như bị trúng tà mà vả mạnh lên mặt mình.