Chương 18: Rốt cuộc là ai điên đây?

Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ

undefined 27-04-2026 20:28:07

Lão Khương lại vớt tiếp, quả dưa hấu tròn xoe đã ngoi lên. Vỏ ngoài của dưa hấu đọng một tầng giọt nước, gõ nhẹ một cái còn phát ra tiếng vang trong trẻo. Lão Khương vòng qua Khương Đào mà tặng quả dưa hấu đó cho Giang Du: "Cô thử đi, dưa ngâm trong nước giếng khác với vị để trong tủ lạnh, ăn thế này mới đã." Giang Du nhận lấy: "Cảm ơn." Lão Khương cười tít cả mắt lại: "Không cần cảm ơn, nên thôi." Khương Đào nhìn ông nội rồi lại nhìn Vô Thường đại nhân, trong lòng đầy nghi hoặc. Bây giờ ông nội điên hay không điên? Trong mấy phút anh ta đi xách nước đã xảy ra chuyện gì? Lão Khương vỗ vào đầu anh ta: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau lấy dao ra bổ dưa." Khương Đào: "Ồ ồ." Lão Khương tiếp tục ra lệnh: "Bê một cái bàn và hai cái ghế ra đây." Khương Đào ngưỡng mộ, ghen tỵ và đố kỵ, anh ta nghiến răng nghiến lợi nói: "Ba cái ghế, cháu cũng muốn ăn! Cháu cũng phải ngồi!" Anh ta bận trước bận sau, còn hai người đó lại trò chuyện vui vẻ. Giang Du cắn một miếng dưa hấu, nước quả ngọt nhẹ lan tỏa qua kẽ răng: "Ngon." "Dưa hấu của tôi số hai thì không ai dám xưng số một." Lão Khương cười ha ha, bảo. "Ông đã ăn chưa?" "Đang ăn đây." "Gần đây sức khỏe của ông có ổn không?" "Rất tốt, cô thì sao?" "Tôi cũng rất tốt." Lão Khương gõ đầu mình: "Người già rồi, đã sắp chết cả rồi, có đôi khi đầu óc không tỉnh táo." Vẻ mặt của Giang Du lại nghiêm túc: "Ít nhất ông vẫn có thể sống thêm ba năm nữa, mở lòng hơn, trồng nhiều dưa hơn." Lão Khương xòe tay ra đếm: "Vợ tôi chết từ 32 năm trước, con dâu chết từ 18 năm trước, con trai chết từ 15 năm trước, cháu trai chết từ 5 năm trước, tôi sống để làm gì?" Giang Du an ủi: "Chết tử tế không bằng sống vật vờ." "Khà khà, cô nói cũng đúng." Lão Khương cười vui vẻ, giơ dưa lên cụng. "Nào, ăn tiếp đi, không đủ thì kêu Tiểu Đào ra ruộng lấy thêm." Khương Đào: "..." Một người dám hỏi, một người dám đáp. Rốt cuộc là ai điên đây? Lão Khương và Giang Du vừa gặp như đã thân quen từ lâu, bọn họ nói chuyện từ ban ngày đến đêm khuya, càng nói lại càng vui vẻ. Khương Đào ở bên cạnh nghe, thi thoảng khóe mắt lại giật một cái. Đã lâu lắm rồi ông nội không còn cười vui vẻ như vậy, Vô Thường đại nhân không hổ là Vô Thường. Trên có thể một câu hiệu lệnh trăm quỷ, dưới có thể một câu khiến người già vui vẻ. Lão Khương nhìn khóe mắt của đứa cháu trai vặn vẹo bèn đánh một cái vào gáy anh ta. "Mắt cháu bị tật gì vậy?" "Có bệnh thì đi chữa đi!" Khương Đào bất mãn đáp: "Ông nội, ông cũng không thèm nhìn cháu, ông thiên vị cũng vừa vừa thôi chứ." Lão Khương cúi đầu, con ngươi đục ngầu từ từ di chuyển, dường như lại biến thành một người khác. Ông ta lẩm bẩm: "Tiểu Đào, trời tối rồi, cháu nên đi ngủ đi, lấy cái chiếu ra đây." Khương Đào chu môi: "Cháu không biết ở đâu hết." "Cần cháu có tác dụng gì!"