Chương 32: Ba chữ Lý Toàn Sơn vẫn còn!

Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ

undefined 27-04-2026 20:28:05

8000 chữ! Giang Du sốt ruột đi vòng quanh, mỗi ngày chửi một lần: "Âm Sai Bắc Kinh chết đi đâu hết rồi? Toàn để cho một mình tôi làm việc!" Cô lấy Sổ Sinh Tử ra, lật đến trang thứ tư. Ba chữ Lý Toàn Sơn vẫn còn! Giang Du không vội nữa, cẩn thận quan sát đống mảnh vỡ hồn thể kia. Ba hồn bảy vía, thiếu hai hồn năm vía. Lý Toàn Sơn chia làm hai nửa, để một nửa tới thăm dò cô. Ác quỷ này còn biết phân thân. Không phụ cái danh ác quỷ, có chút thú vị. Giang Du bắt lấy một tia âm khí, đi theo chỉ dẫn của Vô Thường Lệnh, cất bước đuổi theo. Dưới bầu trời đêm. Hoắc Tùy trở mình, tiếp tục nằm. ... Mấy bà thím vừa nhảy ở quảng trường xong, bước chân nhẹ nhàng đi về nhà, trên đường đi còn nhiệt tình chia sẻ chuyện bát quái. "Này này, bà nghe nói chưa? Lão Mạnh phát hiện cháu của mình không giống ông ấy, nhổ cọng tóc chạy đi giám định quan hệ huyết thống, các bà đoán xem thế nào?" "Ôi chao, cháu trai không phải của ông ấy, con trai cũng không phải của ông ấy, ông Mạnh đứng ở cửa khóc rất lâu, một nhà cứ như vậy mà tan nát." "Chuyện này chẳng là gì, trên lầu 1206 có ma ám, buổi tối luôn truyền đến tiếng rầm rầm." Một bác gái nào đó hạ giọng: "Tuần trước bên phòng 1206 có một người chết, cảnh sát đã đến điều tra, bên ngoài còn kéo dây cảnh giới đấy." "Nghe nói, tôi nghe nói thôi nhé. Người đàn ông nhà đó rất tức giận việc vợ nuôi nhà mẹ đẻ." "Cô vợ có một đứa em trai ngốc, một bà mẹ không biết điều, hai người lại không có con, tiền lương ít ỏi đều tiêu hết trên người đứa em trai ngốc." "Dao phay chém một cái, gã đàn ông giết vợ, máu phun lên cao ngất..." "Không phải dùng dao phay, là bị siết cổ chết." Một giọng nói trong trẻo vang lên, các bác gái giật mình kêu lên, tưởng là bị ma để mắt tới. Cô bé này có dáng dấp tinh xảo, môi tái nhợt, con ngươi đen láy lại sáng, đứng dưới ánh đèn xinh đẹp như ma. Giang Du tươi cười hiền lành: "Tiếp tục nói đi ạ, cháu thích nghe chuyện phiếm." Một bác gái hỏi: "Cháu là?" "Người qua đường." Giang Du mở miệng bịa chuyện: "Ông nội bảo cháu đến Bắc Kinh nương tựa họ hàng, hình như tên là... Lý Thu Nguyệt." Các bác gái lộ vẻ không đành lòng: "Tuần trước Lý Thu Nguyệt đã qua đời rồi, cháu tới thật không khéo." Giang Du hỏi: "Lý Toàn Sơn thì sao?" "Chết mười năm rồi." Một bác gái nào đó nghe được cái tên này, vẻ mặt phẫn nộ: "Tiền Lý Toàn Sơn nợ tôi còn chưa trả hết, ông ta là một tên vô lại chính hiệu." Giang Du sờ cằm: "Mọi người cảm thấy, Lý Thu Nguyệt là do ai giết?" "Đương nhiên là chồng cô ấy." Bác gái kia giống như ở dưới gầm giường nhà người ta, tận mắt nhìn thấy, kể chuyện diễn cảm sinh động. "Chồng cô ấy muốn có con, Lý Thu Nguyệt vừa phải chăm sóc em trai ngốc, vừa phải chăm sóc mẹ già, kéo dài tới 28,29 tuổi vẫn chưa sinh, ý kiến hai người không hợp ngày nào cũng cãi nhau, tôi ở dưới lầu nghe phiền chết đi được."