Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ
undefined27-04-2026 20:28:07
Lão Khương mắng mỏ, sau đó đi cà nhắc vào trong phòng, ông ta quay đầu nói với Giang Du: "Cô nghỉ ngơi một lúc đi, lát nữa nói chuyện tiếp."
Giang Du chỉ cười.
Nhân lúc ông nội không có ở đây, Khương Đào nhỏ giọng hỏi: "Vô Thường đại nhân, bao lâu nữa tôi sẽ phải lên đường."
Giang Du xoa bụng: "Trước mười giờ, tôi nhất định phải đưa anh đi."
Khương Đào hiểu rồi, trong đáy lòng dâng lên thứ cảm xúc phức tạp.
Anh ta ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm.
Đêm nay ánh trăng mờ ảo, chỉ có mấy ngôi sao lấp lánh.
Từ lúc mình chết đến nay, anh ta chưa từng ngồi xuống ngắm sao trên trời như vậy.
Ve sầu trên cây kêu ồn ào không ngừng nhưng trong lòng Khương Đào lại trống trải, cứ cảm thấy thiếu mất gì đó.
Thiếu mất tiếng cười đùa vui vẻ của người nhà, thiếu mất "thịt xào măng" của ông nội.
Hai mắt anh ta đỏ hoe, móng tay cắm sâu vào trong thịt.
Bây giờ vẫn không thể khóc!
Lão Khương không biết đã ra ngoài từ khi nào, ông ta khom lưng trải cái chiếu xuống đất, ngón tay già nua miết phẳng nếp gấp.
Lần này, ông ta cũng không gọi Giang Du nữa.
"Tiểu Đào, mau qua đây ngủ."
Lão Khương híp mắt, lộ ra hàm răng cái còn cái mất, bóng dáng dần dần trùng khớp với ông nội ngày xưa.
Nụ cười vẫn giống vậy nhưng cũng không giống.
Lưng của ông nội còng hơn, gù hơn.
Khương Đào nặn ra một nụ cười chua chát, lại nằm xuống bên cạnh ông nội giống y như hồi nhỏ.
"Ông nội, có muỗi cắn cháu."
"Ngủ đi, ông đuổi muỗi cho cháu."
Lão Khương cầm cái quạt hương bồ, vừa quạt gió vừa đuổi muỗi.
Ông ta nghiêm mặt, hung dữ quát: "Tránh ra, không được cắn cháu tao."
Mây che ánh trăng, một ngôi sao lại hiện ra.
Gió hơi mát thoảng qua gò má mang đi cơn nóng nực của ban ngày.
Khương Đào nhắm mắt, dường như trở về hồi còn nhỏ.
Khi ấy sao đầy khắp trời.
Khi ấy muỗi cũng không độc.
Tiểu Khương Đào và ông nội nằm trên chiếc chiếu hóng gió, bên cạnh để dưa hấu đã bổ xong.
"Ông nội, cha mẹ đi đâu rồi ạ?"
"Chết rồi, chết hết cả rồi..."
Tiểu Khương Đào không hiểu: "Chết nghĩa là sao ạ?"
Ông nội nhìn vào đôi mắt của anh ta, trong mắt lóe lên vẻ không nỡ, ông ta thêu dệt ra một câu chuyện cổ tích tươi đẹp.
"Chết chính là đi rồi, đi lên trời biến thành ông sao."
Tiểu Khương Đào oa một tiếng, gào khóc hu hu: "Cha mẹ biến thành sao rồi, không cần cháu nữa..."
"Không phải cha mẹ không cần Tiểu Đào, bọn họ đang ở trên trời dõi theo cháu, ông sao lấp la lấp lánh có giống đôi mắt không?"
Tiểu Khương Đào lờ mờ hiểu được ý nghĩa của chết, anh ta nắm áo ông nội.
"Ông nội, cha mẹ ông cũng chết rồi sao?"
"Chết cả rồi."