Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ
undefined27-04-2026 20:28:07
Khương Đào cho rằng ông ta định đánh người lập tức chặn giữa ông nội và Vô Thường đại nhân.
Lão Khương giơ cái gùi lên thật cao, đi chân trần vào trong ruộng, vừa hét vừa chạy như điên.
"Tiểu Đào đã về rồi!"
"Cháu trai của tôi đã về rồi!"
Khương Đào đỡ trán, cực kỳ đau đầu.
Anh ta không nên về đây.
Nhưng ông nội của mình lại không thể không quản.
Khương Đào nhìn trộm Vô Thường đại nhân, thấy sắc mặt của cô cũng tạm.
Anh ta hỏi: "Bây giờ phải làm thế nào đây?"
Giang Du không nói mà đánh hiển thân chú vào hồn thể của Khương Đào, sau đó quay đầu rời đi, dù sao người mất mặt cũng không phải cô.
Khương Đào: "..."
Anh ta phát hiện ra mình có thể chạm vào người ông nội, ông nội cũng có thể nhìn thấy ông ta.
Khương Đào lao nhanh ra ruộng, giới thiệu bản thân với vẻ mặt cực kỳ mong chờ.
"Ông nội, cháu là Tiểu Đào đây."
"Tiểu Đào?"
Cả người lão Khương lấm lem toàn bùn, nhìn chàng trai trước mặt kia đang cúi đầu nhìn mình.
Vẻ ngoài của hai người hơi giống nhau.
Khương Đào rưng rưng nước mắt, cuối cùng ông nội cũng nhận ra anh ta rồi.
Lão Khương cười ngu ngơ, bôi đầy bùn lên mặt Khương Đào rồi đẩy mạnh anh ta một cái.
"Ha ha, chơi với ông nội đi."
Lần này, cả người Khương Đào cũng đầy bùn.
Anh ta hối hận rồi.
Anh ta không nên về đây.
Đẩy chàng trai kia ngã xong, lão Khương lại bắt đầu chạy đi.
Khương Đào đuổi theo đằng sau, tốn hết toàn bộ sức lực mới kéo được ông nội điên của mình lên bờ.
Giang Du thật sự không nhìn nổi nữa bèn giơ tay bổ vào gáy lão Khương.
Trước mắt lão Khương tối sầm, ngất xỉu.
Giang Du nhìn sắc trời: "Mau đi đi, lát nữa có người tới sẽ ảnh hưởng không tốt."
Khương Đào khiêng ông nội lên, lao về nhà.
Anh ta tắm giúp ông nội và thay quần áo, bản thân cũng tắm một lượt và thay một bộ đồ khác.
Làm xong mấy việc này đã đến ba giờ chiều.
Anh ta ngồi bên giường, chỉ sợ ông nội lại phát điên.
"Khụ khụ! Nước..."
Người trên giường ho khan, cổ họng khàn đặc.
Khương Đào vội vàng đi rót nước nhưng tìm quanh căn phòng vẫn không thấy một giọt nước nào cả.
Anh ta bất đắc dĩ đành ra tiếng múc nước.
Xách được một xô nước lên thì ông nội ở trên giường lại biến mất.
Vô Thường đại nhân cũng biến mất nốt.
Hai người đồng thời mất tích, quá đáng sợ.
Khương Đào tìm xung quanh, cuối cùng cũng tìm được hai người ở bên giếng.
Anh ta nhìn thấy ông nội thò đầu vào giếng, đang định nhảy xuống đó, mà Vô Thường đại nhân lại lạnh lùng đứng nhìn.
"Đậu má!"
"Ông ơi, đừng!"
"Đừng nhảy mà!"
Lão Khương không hề chần chừ mà tất một phát vào mặt anh ta: "Im miệng, quả dưa hấu ông vừa vớt lên bị cháu làm rơi xuống dưới rồi kia kìa."
Khương Đào: "?"
Vớt dưa hấu dưới giếng... anh ta nhớ ra rồi.
Lúc nhỏ ở nhà không có tủ lạnh, dưa hấu toàn ném xuống giếng đợi ngâm một lúc rồi mới vớt lên, mát lạnh y như tủ lạnh vậy.