Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ
undefined27-04-2026 20:28:06
"Người sống trên đời có ai không điên?" Lão Khương không sợ hãi ánh mắt quan sát: "Chẳng qua mức độ điên khác nhau mà thôi. '
Giang Du không hề chần chừ mà nói: "Tôi không điên."
Lão Khương không phản bác: "Trẻ tuổi mất vợ, trung niên mất con, về già mất cháu, tôi đã điên rồi."
"Tôi thường không phân rõ được mình đang tỉnh hay đang điên, không thể trách người khác, cũng không thể trách số phận, chỉ có thể trách chính bản thân mình, đều là tôi hại bọn họ."
"Tôi đã hại bọn họ!"
"Tại tôi hại bọn họ, tại tôi..."
Lão Khương ôm đầu, miệng không ngừng lẩm bẩm câu nói này, thật sự rất giống một người điên.
Giang Du nhẹ nhàng thở ra: "Có gì nói nấy, đừng tự trách mình. Nhân của kiếp trước, quả của kiếp này, có lẽ kiếp này ông không làm sai mà là kiếp trước đã phạm lỗi."
"Nếu đã là chuyện của kiếp trước vậy tự trách cũng vô dụng, những gì ông có thể làm là cố gắng sống tốt một kiếp này."
Nghe được "lời an ủi cứng rắn" của cô, đột nhiên lão Khương không còn thấy đau đầu nữa, ông ta bật cười ha ha.
"Vô Thường đại nhân nhìn nhận thật thấu đáo nhưng nếu chuyện xảy ra trên người mình, cô thật sự có thể hoàn toàn mặc kệ được không?"
"Trên đời này chưa từng có cảm động lây, chỉ có bản thân mới biết rõ sự đau khổ trong này... tôi nói nhiều quá rồi!"
Lão Khương vỗ vào đầu mình một cái, không nhắc đến mấy chuyện buồn đó nữa: "Vô Thường đại nhân, tôi gọi cô lại cũng không có chuyện gì khác, cô mang mấy quả dưa hấu kia đi đi."
"Tiểu Đào không còn nữa, mấy quả dưa hấu đó đã mất đi ý nghĩa, để thối ngoài ruộng cũng thật đáng tiếc."
Giang Du hiếm khi từ chối: "Bản thân dưa hấu có ý nghĩa, nó có thể ăn, có thể giải khát, ông giữ lại đi, tôi không cần."
Lão Khương trừng to mắt, lần đầu tiên nghiêm túc quan sát cô.
Vị Vô Thường đại nhân này trông chỉ trạc tuổi Tiểu Đào, tuổi còn nhỏ đã giao lưu với quỷ, cô chắc chắn đã phải chịu những khổ cực mà người bình thường không thể chịu được.
Lão Khương nhớ ra một vị cố nhân: "Cô gái, cô với cô ấy không giống nhau."
Giang Du: "Ai?"
Trong đầu lão Khương hiện ra một bóng dáng: "Cô ấy cũng là một Vô Thường đại nhân giống như cô nhưng lại không giống lắm."
Giang Du xốc lại tinh thần, cuối cùng cũng có người từng gặp Vô Thường Bắc Kinh tiền nhiệm rồi.
Lão Khương chậm rãi nói: "Mười lăm năm trước, con trai tôi bị cốt thép đè chết, một ngày nọ, có một cô gái tự xưng là Vô Thường tới tìm tôi, nói con trai tôi vẫn còn sống, muốn gặp mặt tôi lần cuối."
"Nếu phi lý như thế, hiển nhiên tôi không tin.
"Cô gái kia vung nhẹ tay một cái, con trai tôi đột ngột xuất hiện, vừa khóc vừa gọi cha."
"Bắt đầu từ lúc đó, tôi biết sau khi người chết sẽ biến thành quỷ, Vô Thường đại nhân sẽ đưa quỷ về nhà gặp mặt người thân lần cuối."
"Tôi luôn hét vào không trung Tiểu Đào chắc chắn sẽ về..."
Lão Khương ôm mặt khóc: "Tôi tin rồi sẽ có một ngày, Vô Thường đại nhân sẽ đưa Tiểu Đào về nhà."