Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ
undefined27-04-2026 20:28:08
"Tiểu Du, ông nội đã sớm có sắp xếp rồi. Ông có một người bạn cũ ở Bắc Kinh, ông ta đã đồng ý sẽ chăm sóc cháu một khoảng thời gian. Cháu vừa đến Bắc Kinh có một người quen cũng tiện bề chăm sóc hơn."
"Cháu đi tìm con trai của ông ta, địa chỉ nằm ở số 9 Ngự Viên, đường Hà Nguyệt, khu Đông Nam."
Giang Du cho rằng mình nghe nhầm.
Một ông cụ già lọm khọm như ông nội chưa từng bước ra khỏi thành phố Thương Châu, không có khả năng có bạn ở Bắc Kinh được.
Cô hỏi: "Ông nghiêm túc sao?"
"Bạn bè được ba mươi năm rồi, bọn họ là gia đình bình thường, chưa từng thấy quỷ và cũng chưa từng gặp yêu."
"Cháu phiên phiến một chút, đừng mang tới rắc rối cho người ta nhé."
"Có lệ quỷ quấy phá, cúp đây."
Giang Du đứng giữa ngã tư đường, vẻ mặt liên tục thay đổi.
Đi hay là không đi đây?...
Trong cầu thang tối tăm ở một club nào đó xuất hiện luồng sáng.
Người bình thường sẽ chọn đi thang máy lên tầng nhưng Lý Văn Bác thì lại khác.
Anh ta đi từng bước từ tầng hầm số hai đến tầng hai mươi ba, mặt không đỏ nhưng mắt lại đỏ.
Hai mắt Lý Văn Bác đỏ ngầu một cách khác thường, chân phải giơ cao, gấp khúc, đè thấp, chân trái lại giơ lên cao, gấp khúc, đè thấp.
Anh ta cứng ngắc như một người máy lặp lại cùng một động tác giống nhau, cuối cùng cũng leo lên được tầng thượng.
Lý Văn Bác xoay cổ nhìn chằm chằm vào một người đàn ông khác ở trên sân thượng.
Thân hình của người kia rất cao, áo sơ mi màu đen giắt cốt khắc họa ra đường nét bờ lưng trơn mượt, chiếc quần âu bọc lấy đôi chân thẳng tắp.
Màn đêm tối tăm, một sợi ánh trăng xuyên qua sương mù đen rơi lên người anh, phủ lên một tầng sương lạnh.
Kiêu ngạo, lạnh lùng.
Khiến người không nhịn được mà liếc mắt nhìn nhưng lại không dám lại gần.
Chẳng hiểu sao Lý Văn Bác lại thấy hơi ghen tỵ.
Bóng lưng đẹp không có nghĩa là gương mặt cũng đẹp.
Người đàn ông này chắc chắn là một sát thủ bóng lưng nhưng gương mặt lại cực kỳ bình thường.
Anh không tới đây để thưởng thức cảnh đêm mà là tới để...
Giết người!
Gương mặt của Lý Văn Bác vặn vẹo, móc một con dao ngắn từ trong lòng ra nhanh chóng bổ nhào về phía người đàn ông.
Con dao này cực kỳ sắc bén, một nhát có thể rạch mở da thịt, cắm vào động mạch.
Không chết thì cũng tàn phế!
Lúc mũi dao cách gáy chỉ còn một tấc, người đàn ông kia đột nhiên nghiêng người tránh đi, sau đó giơ tay bắt lấy cổ tay của Lý Văn Bác, lực lớn đến mức xương suýt chút nữa vỡ vụn.
Anh ta không nên yếu như thế...
Lý Văn Bác kêu lên thảm thiết mấy tiếng, ngẩng đầu đối diện với một đôi mắt lạnh lùng.
Người đàn ông hơi nhíu mày, dường như không để tâm đến vở hài kịch ban nãy kia.
Suýt chút nữa đã chết nhưng vẫn bình tĩnh như thế, không hổ là người mà đến ngay cả ánh sáng cũng thiên vị.