Chương 24: Đào nhanh lên

Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ

undefined 27-04-2026 20:28:06

Sạt sạt! Rắc! Rào rào rào... ! Cách đó không xa truyền tới âm thanh tạp nham, nghe giống đào đất, đào đá. Nửa đêm canh ba đào hố, không phải giết người cũng là phóng hỏa. Giang Du ôm dưa hấu, lén lút lần mò qua đó. "Đã mấy giờ rồi? Đào nhanh lên, mấy người chưa ăn cơm sao? Có cần tôi phải đích thân đút cho mấy người ăn không?" "Đội trưởng, đất ở đây cứng lắm, ba người đàn ông cường tráng chúng tôi đào mười phút mới được một mét, vậy một người không thường xuyên luyện tập làm sao có thể chôn người chỉ trong năm phút được chứ?" "Nếu tôi biết thì nửa đêm còn ở đây nữa sao?" "Sắp rồi! Tôi đã ngửi thấy mùi xác thối rồi, gắng sức lên!" Pháp y Tiểu Trần đẩy cặp kính mắt gọng bạc, cắn một miếng màn thầu, tiếp tục nhìn chằm chằm vào cái hố đã đào được một nửa. Ở bên cạnh anh ta là một người đàn ông ngậm thuốc lá, đường nét gương mặt rắn rỏi, xương lông mày hơi nhô lên, cằm mọc râu, lộ ra khí chất lưu manh "ông đây số một thiên hạ." Bỏ qua bộ cảnh phục trên người kia thì trông người này cực giống hung thủ. Tiểu Trần giơ cái màn thầu khô đét lên: "Anh ăn không?" "Ăn cái con khỉ!" Bị anh ta quát, Tiểu Trần hơi ấm ức, đành chạy một mình qua một bên ăn bữa khuya. Ăn được vài miếng, bên tai lại vang lên tiếng loạt soạt loạt soạt, nghe như tiếng bước chân. Hung thủ thích quay về hiện trường gây án để thưởng thức bộ dạng tuyệt vọng của cảnh sát cùng người nhà nạn nhân. Hung thủ? Tiểu Trần chợt thấy lạnh sống lưng, từ từ quay cổ lại. Một cái đầu tròn xoe bật ra khỏi bụi cỏ, phát ra ánh sáng màu xanh lục u ám. "Á á á!" "Đội trưởng Hoắc, có quỷ!" "Á á á! Đội trưởng Hoắc!" "Phía sau có một cái đầu màu xanh lá, không có mũi, không có mắt, không có miệng!" Tiểu Trần nắm chặt chiếc bánh bao, xoay người chạy như điên. Hoắc Tùy nghiến răng hàm, mặt mũi tràn đầy vẻ ghét bỏ: "Cậu là pháp y, cậu sợ cái quái gì!" Mặt Tiểu Trần lập tức trắng bệch: "Mấy ngày nay, tôi luôn cảm thấy sau lưng có người thổi hơi lạnh, không hiểu sao dao phẫu thuật lại rơi xuống đất, gà rán mới mua biến mất một cách thần bí..." "Tôi động một cái là thấy rất mệt, mắt cũng rất mỏi..." Hoắc Tùy dùng sức vỗ vai anh ta: "Bớt suy nghĩ lung tung, tất cả yêu ma quỷ quái đều đến từ ảo tưởng của mình, đi cùng tôi xem có chuyện gì." Tiểu Trần gượng cười, hàm răng run cầm cập. Trong bụi cỏ, một cái đầu có sọc màu xanh lá di chuyển về phía trước, bỗng dưng đứng dậy. Tiểu Trần trốn ra sau lưng Hoắc Tùy: "Đội trưởng Hoắc, anh xem, cái đầu xanh vừa to vừa tròn!" "Nhìn bộ dạng hèn nhát của cậu kìa."