Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ
undefined27-04-2026 20:28:07
Người chết biến thành quỷ, quỷ đầu thai thành người, đây chính là quy luật tự nhiên.
Nhưng có vài con quỷ lúc chết đã sinh ra khao khát mãnh liệt, vì thế cứ lang thang ở nhân gian mà không chịu xuống dưới.
Đầu trọc run rẩy đáp: "Lúc còn sinh thời tôi từng đấu võ đài chui, đánh bại toàn bộ đối thủ yếu nhớt như sên, tôi đã từng có một nguyện vọng nho nhỏ chính là tìm được một người mạnh mẽ rồi..."
Giang Du thúc giục: "Tiếp tục."
Con quỷ đầu trọc hối hận đến cực điểm, chỉ muốn chết thêm lần nữa.
"... Đánh một trận."
Giang Du nắn cổ tay: "Nào! Tôi đánh với anh, giải quyết di nguyện của anh."
"Tôi không có di nguyện." Con quỷ đầu trọc vội vàng hét lên, suýt chút nữa đã đơn phương ăn đòn rồi.
"Phục rồi, thật sự phục rồi."
Giang Du nhìn trang thứ tư.
Hai chữ Trương Hải dần dần biến mất chứng tỏ di nguyện đã xong, anh ta cũng cam tâm tình nguyện lên đường.
Tại sao lại hỏi di nguyện?
Đương nhiên là nội dung công việc rồi, cô chưa bao giờ làm biếng.
Giang Du lên tiếng: "Anh có thể lên đường."
Câu nói này quá dễ nghe, con quỷ đầu trọc nhảy tưng tưng, dùng răng cắn chân mình rồi kéo lê cơ thể nhảy vào quỷ môn.
Giang Du lật đến trang thứ ba, chỉ còn lại đúng một cái tên.
Hai chữ Khương Đào không có một tí dấu hiệu biến mất nào, ngược lại càng lúc càng đỏ tươi.
Tên này trông thì ngu ngốc nhưng trên thực tế lại rất bướng.
Giang Du hỏi: "Tại sao anh không muốn lên đường?"
"Nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói, đứa trẻ nói dối sẽ phải ăn đòn."
Sao lại là anh ta?
Trong đầu Khương Đào lóe lên hình ảnh ngày trước, không biết phải nói từ đâu vì cuộc đời anh ta tràn đầy tiếc nuối.
Anh ta hé miệng, giọng nói đã sớm nghẹn ngào: "Tôi muốn ăn dưa hấu."
"Tôi muốn ăn dưa hấu mà ông nội trồng."
Giang Du không tài nào hiểu được: "Ăn một quả dưa hấu thôi mà, anh khóc cái gì? Có phải đang lừa tôi không đấy?"
Khương Đào lại không phủ nhận, hai mắt đỏ hoe.
"Tôi sống với ông nội từ nhỏ, ông nội là một người nông dân trồng dưa, dưa hấu mà ông trồng vừa to vừa ngọt."
"Mùa hè năm nào tôi cũng phải ăn, tôi thích ăn dưa nhất, bây giờ lại đến mùa hè rồi... '
Giang Du hỏi thẳng: "Cha mẹ anh đâu?"
Khương Đào cười khổ: "Chết từ lâu rồi."
Giang Du chợt nghĩ đến thân thế của mình, cô chưa từng gặp cha mẹ mình, từ nhỏ đã đi theo ông nội rồi.
Mọi người đều là đứa trẻ đáng thương cả.
Cô vỗ lên đầu Khương Đào: "Đừng buồn, anh là quỷ bình thường, sẽ không phải xuống địa ngục đâu, sắp được xuống dưới đoàn tụ với người nhà rồi."
Khương Đào không khóc nổi nữa: "Cảm ơn lời an ủi của cô nhưng tôi không muốn đoàn tụ với cha mẹ."
"Không sao, qua vài năm nữa ông nội anh sẽ xuống dưới, các anh vẫn có thể đoàn tụ với nhau thôi."
Giang Du ra hiệu bằng ánh mắt cho anh ta dẫn đường.
Khương Đào vô cùng hối hận.
Với tính cách của Vô Thường đại nhân, lát nữa ông nội sẽ tức chết mất.