Chương 11: Ám sát

Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ

undefined 27-04-2026 20:28:07

Nếu vừa gặp mặt đã tỏ ra rất nhiệt tình, vậy Giang Dù sẽ còn nghi ngờ anh chính là yêu quái hoặc quỷ biến thành. Nhưng yêu quái không đẹp bằng anh, quỷ cũng không đẹp bằng anh... Lục Thanh Yến đứng trên ban công nhìn đèn dưới tầng bật sáng rồi lại tắt, anh cầm di động lên gọi điện. Vừa mới nối máy đã nghe thấy tiếng chửi truyền tới. "Mẹ kiếp! Đứa nào đêm hôm khuya khoắt không ngủ vậy, tôi vừa mới nhắm mắt đấy biết không, mẹ nó, tút tút tút..." Lục Thanh Yến: "Hoắc Tùy." "Ha ha, hóa ra là anh Lục à, anh tuyệt đối đừng giận, vừa rồi tôi chửi chó nhà người ta chứ tuyệt đối không phải chửi anh đâu." Lục Thanh Yến: "Nói chuyện chính." "Mấy hôm nay anh bị ám sát năm lần, tôi đã điều tra tận ba lần rồi nhưng hoàn toàn không tra ra được gì." "Mấy người kia ngủ một giấc dậy đã không còn nhớ gì nữa, xem camera cũng không phát hiện ra điểm gì khác thường, tôi đã nghĩ đến biện pháp thôi miên nhưng tiếc rằng nó lại vi phạm quy định." "Hay là anh đi tìm đạo sĩ hoặc hòa thượng xem sao, tôi nghi ngờ trong chuyện này có thứ sức mạnh không thể giải thích được. Tôi cũng định đến chùa bái Phật để xoa bớt khí xui xẻo trên người đây." Lục Thanh Yến nhìn ra ngoài cửa sổ. Một tia sáng ban mai xuyên qua tầng mây, trời đã sắp sáng rồi. "Tiếp tục điều tra."... Giang Du ngủ đến ba giờ chiều, ăn hai cái bánh mì rồi tiếp tục ngủ đến khi trời tối. Đến không giờ phải đi làm. Lục Thanh Yến không có ở nhà nên cô ra ngoài từ cửa chính. Đến gần nghĩa địa thì một luồng âm khí dày đặc bay tới, thối đến mức khiến người buồn nôn. Viên gạch vẫn chất đống ở đó như cũ nhưng lại không thấy quỷ đâu. Sắc mặt của Giang Du hơi thay đổi: "Tiểu quỷ, anh chạy đi đâu rồi?" "Vô thường đại nhân, tôi không tên là tiểu quỷ mà tên Khương Đào, ui ui ui..." Khương Đào nằm dưới đất đau đến ná thở. Má anh ta lõm xuống, đầu nứt ra từ chính giữa, hồn thể gần như trong suốt, cứ như thể chỉ một cơn gió cũng có thể thổi bay đi vậy. Giang Du chạy quá đó: "Mới qua một buổi trưa thôi mà, anh bị ai đánh vậy?" Khương Đào nhìn thấy cô như nhìn thấy ông nội ruột, anh ta túm lấy ống quần cô rồi gào khóc om sòm. "Vô thường đại nhân, có quỷ đánh tôi! Không chỉ đánh tôi mà còn chẻ đành tôi thành hai nửa nữa, hu hu hu hu... oa oa oa!" Anh ta đã mất đi nửa bên đầu, cái miệng lúc khép lúc mở, âm thanh phát ra cũng mơ hồ khó nghe. Giang Du nhặt một nửa bên đầu khác, bình tĩnh ghép vào đầu Khương Đào. "Nói rõ một chút." Khương Đào vừa nói vừa lau nước mắt: "Tối qua cô đi mất, đại quỷ cách vách dẫn theo một đám quỷ tới đây cướp địa bàn." "Tôi một địch một trăm, thà chết không chịu nghe theo, cuối cùng cũng bảo vệ được nghĩa địa này không thiếu một viên gạch." "Nhưng... tôi không đánh lại được đại quỷ, giữa đường chạy trốn bị tên đó xé rách đầu, hu hu hu!" Giang Du ghép chuẩn xác cái đầu lại, lại ấn tròng mắt về vị trí cũ, lòng bàn tay còn tản ra ánh sáng lấp lánh. Hồn thể trong suốt nhanh chóng ngưng thực, thương thế trên người Khương Đào cũng biến mất với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy.