Chương 16: Dưa hấu

Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ

undefined 27-04-2026 20:28:07

Hai người sẽ trực tiếp làm bạn đến đường hoàng tuyền. Khương Đào yếu ớt hỏi một câu: "Có thể không đi không?" Giang Du cười lạnh: "Đương nhiên không được!"... Trời hơi lạnh. Trên con đường nhỏ quanh co, một ông lão gánh đòn gánh trên vai, tay trái cầm cuốc làm gậy chống, chậm rãi đi ra đồng. Người cùng thôn nhìn thấy ông ta bèn cười nhạo, hỏi: "Lão Khương, đi đâu mà sớm thế?" "Chắc chắn lại ra ruộng dưa hấu đó nữa rồi, năm năm nay, ngày nào ông ta cũng như thế hết, trời còn chưa sáng đã ra ruộng dưa hấu, dưa chín rồi ông ta cũng chẳng ăn mà để thối hết ngoài ruộng." "Tôi biết này, lão Khương trồng dưa vì cháu trai của ông ta đấy." "Cháu của lão Khương chết sớm, hôm đó thi thể của cháu trai ông ta được đưa về đây, tôi nhìn thoáng qua thấy tay gãy hết." "Chậc chậc chậc, tạo nghiệt nhiều quá nên gặp báo ứng chứ gì?" Đột nhiên ông lão giơ đòn gánh lên vung về phía đám người, tức đến mức môi run lên. "Các người nói lung tung! Tiểu Đào chắc chắn sẽ về! Chắc chắn sẽ về!" Vẻ mặt ông ta dữ tợn trông như sắp ăn thịt bọn họ vậy. "Đi mau! Lão Khương bị đả kích vì cái chết của cháu trai ông ta, sớm đã phát điên rồi." "Không đúng, tôi nghe nói lão Khương nửa đêm gặp ma cho nên mới phát điên mà." "Quan tâm ông ta phát điên vì lý do gì làm gì, ông già này đã điên như vậy rồi, không sống được bao lâu nữa đâu." Người chạy đi hết. Lão Khương cười một lúc rồi lại gào khóc rất to, cuối cùng vừa khóc vừa cười. Ông ta mặc cái áo rất dơ, mái tóc bạc rối tung, hai mắt đục ngầu, trông như đã hoàn toàn bị điên. Khương Đào nhìn thấy ông cụ điên suýt chút nữa còn không nhận ra. Anh ta gọi với giọng khó tin: "Ông nội, là ông sao? Sao ông lại thành ra thế này?" Trong cơn mơ hồ, lão Khương lại nghe thấy có người nói chuyện. Ông ta giơ đòn gánh lên ra sức gõ. "Tiểu Đào chắc chắn sẽ về, chắc chắn!" May mắn Khương Đào đã thành quỷ, bằng không một đòn này vung tới, anh ta thật sự sẽ không về được mất. "Tiểu Đào chắc chắn sẽ về!" Lão Khương già rồi nhưng sức vẫn còn đây, đòn gánh trong tay vung lia lịa. Khương Đào lặp lại lần nữa: "Ông nội, Tiểu Đào là cháu mà." Lão Khương: "Tiểu Đào chắc chắn sẽ về!" "Ông nội, cháu là Tiểu Đào." "Tiểu Đào chắc chắn sẽ về!" Hai người ông nói gà bà nói vịt, hoàn toàn không cùng một kênh. Giang Du bắt lấy đòn gánh đang vung vẩy, ném qua một bên. Đòn gánh mất rồi, lão Khương đứng bất động, nhìn người trước mặt với ánh mắt đờ đẫn. Qua một lúc, ông ta mới kích động nói: "Tiểu Đào! Trên người cô có mùi của Tiểu Đào!" Khương Đào ngửi thử nhưng cũng không ngửi ra được là mùi gì. Ông nội cầm tinh con chó sao? Lão Khương kích động, cởi cái gùi xuống.