Chương 13: Có chuyện gì thế này

Anh Chọc Cô Ấy Làm Gì? Cô Ấy Có Thể Hiệu Lệnh Trăm Quỷ

undefined 27-04-2026 20:28:07

Một cái tát giáng xuống khiến đầu anh ta quay 180 độ. Anh ta phun ra mấy chữ khỏi miệng: "Có chuyện gì thế này?" Giang Du nhếch khóe môi cười tươi như hoa nở. "Điều ba mươi hai trong Phong Đô luật lệnh, người cản trở vô thường làm việc phạt vả miệng hai mươi cái." "Trương Hải, tiếp tục." Giọng điệu của cô dịu dàng nhưng lại khiến con quỷ đầu trọc không rét mà run. Tay của anh ta càng thêm dùng sức vả hết cái này đến cái khác vào mặt mình. Vả xong mặt trái lại vả sang mặt phải. Những con quỷ khác nhìn thấy lão đại bị bắt nạt bèn nháo nhào lùi lại. Khương Đào la lên: "Vô thường đại nhân, bọn họ định chạy kìa." Giang Du còn chưa kịp mở miệng thì con quỷ đầu trọc đã giận dữ quát lên. "Không được chạy, lên hết cho ta!" "Là tên, đừng nói tên cho cô ta biết..." Anh ta đã chết được mười lăm năm, tuy rằng chưa từng gặp vô thường bao giờ nhưng đã từng nghe truyền thuyết về vô thường. Trên sổ có tên, không chết cũng phải chết. Đám quỷ nghe được nhắc nhở của lão đại cũng lập tức có tự tin hơn hẳn. "Lão đại, chúng tôi tới cứu anh đây!" Một đám quỷ bay về phía đó, chẳng hiểu sao Khương Đào lại hơi khẩn trương: "Vô thường đại nhân cố lên, vô thường đại nhân mạnh nhất." Giang Du không có tâm trạng quan tâm đến mấy tiểu quỷ này, miếng ngọc trắng trước ngực lóe lên tia sáng nhẹ, lại phải làm việc rồi. Cô thở dài một tiếng: "Tất cả ôm đầu quỳ xuống." "Cô không biết tên, không biết..." Con quỷ đầu trọc đã bị đánh nát miệng nhưng vẫn còn sức nói chuyện. Anh ta quay đầu qua nhìn, đám đàn em lại làm theo lời của vị vô thường này mà ngoan ngoãn ngồi xuống. Con quỷ đầu trọc trừng to mắt: "Sao có thể như vậy được, rõ ràng cô không biết tên cơ mà." Giang Du nhún vai: "Chết mười lăm năm rồi mà vẫn ngây thơ như vậy." Vô thường có lệnh, không thể làm trái. Biết tên sẽ càng dễ khống chế hơn, nhưng không biết được được, vẫn đủ đối phó với đám tiểu quỷ này. Giang Du nói: "Tên? Lừa anh thôi." "Vẫn còn mười cái tát nữa." "Trương Hải, tiếp tục." Làm quỷ mười lăm năm nhưng đây là lần đầu tiên con quỷ đầu trọc được trải nghiệm sự hiểm ác của quỷ gian. Ánh sáng trong mắt anh ta vụt tắt. Giang Du lấy quyển sổ cũ kỹ ra đọc từng cái tên một: "Triệu Lục, Vương Ma Tử, Lộ Nhân Giáp, Bánh Kỳ Đinh..." "Dương thọ của các người đã hết, nên lên đường rồi." Quỷ môn âm u dựng thẳng trước mặt, chúng quỷ sợ run cầm cập biến trở lại bộ dạng lúc chết. Có người gãy tay, có người gãy chân, có người mất đầu, tử trạng rất đa dạng. Giang Du lịch sự chỉ dẫn: "Nhảy vào trong là được." "Không đi! Tôi không đi!" "Chúng tôi vẫn luôn ở chỗ này, dựa vào cái gì lại đuổi chúng tôi đi, cô là đồ khốn, cô là ma quỷ." "Lão đại cứu chúng tôi với!" Con quỷ đầu trọc giả bộ không nghe thấy, anh ta còn chưa tát xong đâu. Một đám ngu si. "Cô đừng qua đây, đừng mà!" Giang Du bóp cổ một con quỷ, nụ cười từ từ trở nên xán lạn hơn: "Sinh tử có số, luân hồi có trật tự, không do các người quyết định." Cô đá con quỷ trong tay vào quỷ môn, sau đó quay người nhìn về phía đám quỷ còn lại. "Tự đi hay để tôi tiễn các người đi đây." "Chúng tôi tự đi." Chúng quỷ dùng hết toàn bộ sức mình lao vào quỷ môn, chỉ sợ đi chậm một bước sẽ bị ăn đá ngay. Chúng quỷ loạn như cào cào đã đi rồi, hiện trường trở nên sạch sẽ hơn rất nhiều. Hai con quỷ còn lại, một đau lòng, một vui sướng.