Chương 8.2: Trường Con Em Nhà Máy Dệt (2)

Nhân Viên Quản Lý Hồ Sơ Tội Phạm Trùng Sinh

Hồ Lục Nguyệt 01-11-2025 17:04:54

Khương Lăng không hề để tâm đến lời khen, tiếp tục nhìn chằm chằm vào cuốn sổ của mình. "Còn về động cơ phạm tội tình dục của Tiền Đại Vinh, anh xem đoạn này." "Theo phân tích cơ chế bù trừ, mức thiếu vắng vai trò người mẹ được đánh giá ba sao; mức lệch lạc trong nhận thức quyền lực của nam giới cũng ba sao. Có khả năng động cơ phạm tội xuất phát từ ảo tưởng quyền lực." "Xét hệ số ô nhiễm văn hóa, cậu ta tiếp xúc với băng đĩa lậu hơn ba tiếng mỗi ngày." "Ba cậu ta có quan hệ ngoài luồng, có thể suy đoán là có yếu tố bắt chước." Một loạt từ chuyên môn khiến bốn cảnh sát trong phòng tròn xoe mắt, dù không hoàn toàn hiểu hết, nhưng ai cũng cảm thấy "rất ghê gớm." Khương Lăng nhận ra mình nói hơi khó hiểu, liền mím môi, đưa ra kết luận thẳng thắn: "Theo các vụ ở Trại giáo dưỡng thiếu niên tại Thượng Hải năm 1989. có thể đưa ra một kết luận trong vòng nửa năm tới, hành vi của Tiền Đại Vinh sẽ phát triển thành xâm hại thực sự." Lý Chấn Lương, Lưu Hạo Nhiên và Chu Vĩ nhìn nhau, trong ánh mắt đều lộ ra sự khâm phục. Ngụy Trường Phong nhìn Khương Lăng với ánh mắt nghiêm túc, trong lòng không khỏi cảm thán: Ba ngày không gặp, phải nhìn bằng con mắt khác. Bình thường Khương Lăng rất kín tiếng, có thể không nói thì tuyệt đối không mở miệng. Ăn cơm ở nhà ăn cũng chọn góc khuất, cố gắng khiến bản thân không nổi bật nhất có thể. Vậy mà hôm nay, cô không chỉ chủ động xin nhận nhiệm vụ, hành động chững chạc bài bản, còn sẵn sàng chia sẻ phân tích và kết luận của mình với mọi người. Điều này khiến anh bất ngờ và vui mừng. Dù là vì lý do gì khiến Khương Lăng chịu bước ra khỏi phòng hồ sơ, Ngụy Trường Phong cảm thấy đáng quý: "Phải can thiệp sớm, tuyệt đối không để điều em dự đoán trở thành sự thật. Khương Lăng, phần việc tiếp theo trong vụ Tiền Đại Vinh giao cho em, em có đồng ý không?" Khương Lăng đứng thẳng người, ngẩng đầu ưỡn ngực: "Có!" Ngụy Trường Phong mỉm cười: "Tiểu Khương, chuyển qua tổ chuyên án đi." Nói xong lại nghĩ một chút, bổ sung: "Công việc phòng hồ sơ vẫn do em phụ trách." Khương Lăng vẫn đứng nghiêm trang: "Rõ!" Ngụy Trường Phong càng nhìn càng thấy thích cái sự gọn gàng dứt khoát của cô nhóc. Đưa tay định vỗ vai thì bị Lý Chấn Lương kéo lại: "Lão Ngụy, tay anh nặng lắm đấy, nhẹ chút đi. Khương Lăng không thích bị người khác đến gần, tôi cảm thấy mình nên bảo vệ em ấy một chút." Ngụy Trường Phong nhìn bàn tay to bè của mình, rồi nhìn thân hình gầy mảnh của Khương Lăng, quay sang nói với Lý Chấn Lương: "Sau này ra ngoài làm nhiệm vụ, cậu đi cùng Tiểu Khương." Lý Chấn Lương vốn làm công tác cộng đồng, là người cơ động của tổ chuyên án, nghe vậy liền vui vẻ nhận lời: "Được, sau này tôi đi cùng Tiểu Khương." Và như thế, tổ hai người giữa Khương Lăng và Lý Chấn Lương nhanh chóng có nhiệm vụ đầu tiên ra ngoài. Ngày hôm sau, 11 tháng 9, thứ bảy. Thời này chưa có chế độ nghỉ hai ngày cuối tuần, Trường Con em Nhà máy Dệt vẫn học vào thứ bảy. Dây thường xuân mọc rậm rạp, bám kín mặt tường giảng đường. "Đinh đinh đinh..." Chuông tan tiết vừa reo, học sinh từ các lớp nhao nhao chạy ra hành lang. Khương Lăng theo thói quen muốn rút điện thoại ra xem giờ, lập tức nhớ ra hiện tại là năm 1993. điện thoại di động chưa phổ cập. Cô thầm nghĩ: Phải đi mua cái đồng hồ thôi, cô quay sang hỏi: "Bây giờ mấy giờ rồi?" Lý Chấn Lương cúi xuống nhìn chiếc đồng hồ Thượng Hải trên cổ tay: "Mười một giờ bốn mươi, vừa hết tiết thứ tư. Mình chờ một lát hẵng lên, giờ chưa tan học mà." Sắp đến giờ hẹn với thầy chủ nhiệm giáo vụ, Khương Lăng và Lý Chấn Lương đợi thêm mười phút, đến khi sân trường vắng dần rồi mới bước vào. Nhà máy Dệt Yến Thành là một xí nghiệp quốc doanh lớn lâu đời, công nhân hơn nghìn người, từ nhà trẻ, tiểu học đến trung học được trang bị đầy đủ. Trường Con em Nhà máy chỉ có một tòa nhà ba tầng, dạy cả cấp hai và cấp ba. Mỗi khối học một tầng, khối 12 và khối 9 cùng học tầng ba, tổng cộng sáu lớp. Do phải đến trường, Khương Lăng và Lý Chấn Lương đều mặc thường phục. Hai người bước lên tầng ba, cuối hành lang có một bảng thông báo, trên đó dòng chữ "Còn 301 ngày nữa là đến kỳ thi đại học" được viết bằng phấn đỏ to đùng. Nhìn thấy con số đỏ chói đó, Lý Chấn Lương lẩm bẩm: "Vừa mới đầu năm đã bắt đầu tuyên truyền động viên, có phải hơi sớm quá không?" "Không sớm đâu. Phải để học sinh lớp 12 vào guồng từ sớm, không các em sẽ chểnh mảng." Một giọng nói nghiêm nghị vang lên, Hoàng Khải Minh, chủ nhiệm giáo vụ tóc bạc, ăn mặc chỉnh tề bước ra từ một phòng học. Lý Chấn Lương mỉm cười bước tới bắt tay ông ấy: "Thầy Hoàng, trường siết chặt quản lý là chuyện tốt mà." Hoàng Khải Minh nhìn sang Khương Lăng: "Vị này là?" Khương Lăng hai tay đặt sau lưng, khẽ gật đầu: "Khương Lăng."