Giờ nghe Lý Chấn Lương nói Khương Lăng đoán rất chuẩn, Ứng Tùng Mậu đương nhiên vô cùng phấn khởi.
Giọng điệu của Lý Chấn Lương mang theo vẻ tự hào như được thơm lây:
"Cái gì mà mô tả địa lý tâm lý tội phạm Tiểu Khương dựng lên, nói hung thủ ở nhà máy khăn lông, quả nhiên là đúng thật! Bọn tôi đến nhà máy hỏi rồi, quả có một cặp mẹ con, mẹ là Văn Tú Phân, từng là tình nhân của Tiền Kiến Thiết, sống ở khu nhà tập thể của nhà máy khăn, con gái tên Lâm Hiểu Nguyệt, năm nay học lớp 7, cao khoảng 1 mét 4, tính cách hướng nội cô lập, gầy gò. Mọi chi tiết đều khớp với phác họa tâm lý mà Tiểu Khương đã dựng."
Ứng Tùng Mậu hỏi: "Là Lâm Hiểu Nguyệt làm à?"
Lý Chấn Lương suy nghĩ một lúc: "Cái này... vẫn chưa thể xác định. Tối qua vợ của Tiền Kiến Thiết dẫn người đến tận nơi gây chuyện, dọa hai mẹ con họ phát run, bọn tôi còn chưa kịp hỏi."
Ứng Tùng Mậu nói: "Chưa hỏi rõ ràng, sao có thể chắc chắn là tìm đúng người?"
Lý Chấn Lương sững lại: "Tiểu Khương đã nói là đúng người thì chắc chắn đúng rồi! Em ấy bảo hôm nay mẹ con họ sẽ đến đồn, tụi tôi đang đợi."
Ứng Tùng Mậu lại hỏi thêm vài thông tin liên quan đến Văn Tú Phân và Lâm Hiểu Nguyệt, sau đó mới cúp máy.
Triệu Cảnh Tân mang đến hai xấp hồ sơ giấy:
"Sư phụ, bên đội hai sáng nay gửi đến hai yêu cầu giám định vật chứng, nhiệm vụ lần này hơi nặng."
Ứng Tùng Mậu nhận lấy hồ sơ, lướt qua nội dung vật chứng, gật đầu: "Được, chuẩn bị đưa đi giám định."
Nói xong anh quay trở lại trạng thái làm việc nghiêm túc.
Còn chuyện của Khương Lăng, anh dự tính sau khi tan làm sẽ qua xem tình hình.
Lý Chấn Lương cúp máy, mặt đầy đắc ý nhìn Lưu Hạo Nhiên nhướng mày một cái:
"Đội phó Ứng quan tâm vụ án này ghê, sáng sớm đã gọi điện hỏi thăm."
Lưu Hạo Nhiên bỗng nhớ ra điều gì: "Á! Ổng là phó đội trưởng đội kỹ thuật mà, chẳng lẽ để ý Tiểu Khương rồi, muốn điều em ấy qua đội kỹ thuật hình sự?"
Lý Chấn Lương lập tức căng thẳng: "Hả? Nếu Tiểu Khương bị điều đi thì tui mất cộng sự mất!"
Chu Vĩ vỗ vai an ủi: "Anh xem năng lực của Tiểu Khương đi, liệu đồn chúng ta giữ nổi không?"
Lý Chấn Lương la lên một tiếng, tránh khỏi tay Chu Vĩ:
"Không được! Tui phải tranh thủ nói trước với Tiểu Khương, không thể để cô ấy đi theo đội phó Ứng. Ở đồn mình một người một phòng ký túc, cơm canh nhà ăn cũng ngon, cả đám vừa làm vừa đùa vui biết bao. Bên đội kỹ thuật bận chết, suốt ngày tăng ca, gặp vụ lớn thì quay vòng không ngơi nghỉ, không có nổi một phút thở!"
Chu Vĩ nhắc nhở: "Nhưng được điều lên cục thành phố là mơ ước của nhiều cảnh sát tuyến cơ sở đó. Lương Tử, anh không thể cản người ta thăng tiến."
Thật ra Lý Chấn Lương biết Chu Vĩ nói đúng, song trong lòng anh thật sự không nỡ để Khương Lăng rời đi.
Khó khăn lắm anh mới gặp được một cộng sự ăn ý, lại vừa phá xong vụ Tiền Đại Vinh, công việc đang thuận buồm xuôi gió, làm sao nỡ để em ấy đi?
Càng nghĩ càng buồn, niềm vui vì vừa nhận điện thoại của Ứng Tùng Mậu phút chốc tan biến, Lý Chấn Lương ngồi thừ ra một góc buồn bực không thôi.
"Làm gì thế?"
Giọng Khương Lăng vang lên, Lý Chấn Lương chậm rãi ngẩng đầu, nhìn cô gái trong bộ cảnh phục oai phong rạng rỡ: "Không có gì."
Khương Lăng quay sang hỏi Lưu Hạo Nhiên đang ra sức nháy mắt ra hiệu: "Sao thế?"
Lưu Hạo Nhiên kể lại trò đùa vừa rồi.
Hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, Khương Lăng bước đến bàn làm việc của Lý Chấn Lương, nghiêm túc nói: "Yên tâm, em sẽ không đến đội kỹ thuật đâu."
Kiếp trước cô làm ở phòng hồ sơ đã quá lâu, nơi cô tiếp xúc nhiều nhất chính là đội kỹ thuật hình sự của cục thành phố. Đội kỹ thuật chia thành nhiều phòng thí nghiệm, phụ trách từng loại kiểm định khác nhau, công việc chuyên sâu, mang tính khép kín.
Được sống lại lần nữa, cô không muốn cả đời gắn với phòng hồ sơ hay phòng thí nghiệm. Nơi cô khao khát nhất chính là Đội 1 hoặc Đội 2 của đội hình sự.
Đội 1 phụ trách các án bạo lực như giết người, cưỡng hiếp, bắt cóc.
Đội 2 phụ trách các vụ chiếm đoạt tài sản như trộm cắp, cướp giật.
Đều là các loại tội phạm gây tổn hại nghiêm trọng đến trật tự trị an xã hội, cũng là những loại tội cô căm ghét nhất.
Ông trời đã cho cô cơ hội làm lại từ đầu, cô muốn phát huy năng lực của mình một cách tối đa.
Nghe được lời khẳng định chắc nịch của Khương Lăng, cả người Lý Chấn Lương như được tiếp thêm năng lượng, lập tức đứng bật dậy, miệng nở nụ cười rạng rỡ:
"Tiểu Khương, giờ đã tám rưỡi, để anh xuống xem Văn Tú Phân đến chưa."
Nhà máy khăn hiện đang chia ca theo ba kíp: ca sáng – ca chiều – ca đêm, sau mỗi ca sẽ được nghỉ một ngày, xoay vòng đều đặn.
Hôm qua Văn Tú Phân làm ca đêm, tức là vào ca lúc nửa đêm, tan ca lúc 8 giờ sáng. Nếu cô ấy giữ lời, hẳn sẽ đến đồn ngay sau khi tan ca.