Chương 15.1: Giả Thuyết Tâm Điểm (1)

Nhân Viên Quản Lý Hồ Sơ Tội Phạm Trùng Sinh

Hồ Lục Nguyệt 01-11-2025 17:11:42

Đợi một lúc thấy ai cũng im lặng, Khương Lăng bắt đầu đưa ra gợi ý: "Từ góc độ tâm lý học, kẻ gây án vừa cần quen thuộc với hiện trường, vừa sợ bị người quen phát hiện, vì vậy sẽ chọn nơi thuận tiện để ra tay." Lời của cô không khó hiểu, Lý Chấn Lương bọn họ gật đầu."Anh hiểu rồi, ý là kiểu thỏ không ăn cỏ gần hang, trộm thường sẽ không gây án gần nhà mình." "Xa quá thì không dám đến, sợ lạ nước lạ cái, dễ lộ." "Vậy thì phải chọn chỗ không gần cũng không xa..." Khương Lăng gợi ý thêm: "Nói như vậy, nơi ở của người này sẽ là tâm điểm, bán kính là khoảng cách xa nhất có thể đi, tạo thành ranh giới tâm lý." Lưu Hạo Nhiên vừa nghe liền đứng bật dậy, cầm bút chì vẽ một vòng tròn trên bản đồ. Trừ một điểm quá xa không bao gồm được, còn lại 11 điểm đều nằm gọn trong vòng tròn đó. "Vòng tròn này chính là ranh giới tâm lý của kẻ gây án?" Khương Lăng gật đầu tán thưởng, dùng thước đo đường kính vòng tròn rồi đối chiếu với thước tỷ lệ ở góc bản đồ. Sau khi nhẩm tính, cô nói: "Đúng. Vòng tròn này có đường kính khoảng 500 mét. Theo kinh nghiệm của em, các vụ án liên hoàn thường có tâm điểm phạm vi từ 500 đến 1000 mét." Quả nhiên, sức mạnh của tập thể là vô tận. Vòng tròn mà Lưu Hạo Nhiên vừa vẽ trùng khớp với "Giả thuyết tâm điểm" do chuyên gia tâm lý nước M đề xuất: Phần lớn tội phạm sẽ thực hiện hành vi phạm tội xung quanh nơi ở của mình, tạo thành "ranh giới an toàn về mặt tâm lý." Điểm duy nhất không nằm trong vòng tròn được đánh số "7", tức là vụ thứ 7. Chu Vĩ chỉ vào điểm này: "Sao vụ này không nằm trong ranh giới tâm lý?" Lý Chấn Lương và Lưu Hạo Nhiên nhìn nhau, trong đầu đồng thời nảy ra một ý tưởng. Hai người cùng vươn tay muốn lấy hồ sơ vụ số 7. Lưu Hạo Nhiên đứng xa hơn, Lý Chấn Lương nhanh tay hơn nên lấy được trước. Anh rút mấy bức ảnh vật chứng ra: "Mọi người nhìn xem, vết xước trên tay lái vụ này sâu và nặng hơn, không giống với 11 vụ còn lại. Rất có thể là dụng cụ khác gây ra." Lưu Hạo Nhiên lấy ảnh các vụ khác ra so sánh. Chu Vĩ tròn xoe mắt, vỗ đùi cái đét: "Đúng thật! Vết xước vụ này khác hẳn!" Khương Lăng "ừ" một tiếng: "Có thể loại vụ này ra ngoài, dấu vết vật chứng khác biệt, hung thủ chắc chắn không phải cùng một người." Lưu Hạo Nhiên nhanh chóng tách hồ sơ vụ thứ 7 ra, còn lại 11 vụ thì gộp lại điều tra. Lý Chấn Lương thở dài: "Phó đội Ứng mà có mặt thì tốt rồi, đội kỹ thuật chắc chắn có thể xác định công cụ gây án." Chu Vĩ lắc đầu: "Vụ án nhỏ thế này, làm gì dám làm phiền họ. Người ta bận muốn chết, chắc không có thời gian đâu." Câu nói đó khiến Lý Chấn Lương cụt hứng. Cũng đúng, vụ nhỏ thế này thì sao mà mời được chuyên gia kỹ thuật? Khương Lăng lại cho rằng đề xuất đó rất hay. Cô giỏi về phác họa tâm lý, không giỏi kỹ thuật vật chứng. Nếu có chuyên gia hỗ trợ, việc phá 11 vụ án này sẽ tiến triển hơn nhiều. Nghĩ đến đó, cô không do dự, cầm luôn điện thoại đỏ trên bàn Ngụy Trường Phong. Mời được hay không hỏi là biết ngay. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói trầm thấp của Ứng Tùng Mậu: "Xin chào." Khương Lăng nói thẳng: "Có một loạt vụ án, trộm chuông xe đạp, tổng cộng 11 vụ. Tôi muốn nhờ anh xem ảnh vật chứng giúp." Đầu dây bên kia im lặng mấy giây. Chu Vĩ nắm chặt nắm đấm, nín thở lắng nghe. Vụ nhỏ như thế, liệu đội kỹ thuật có chịu giúp không? "Được. Gửi ảnh qua fax, tôi xem trước." Nghe thấy Ứng Tùng Mậu đồng ý, Chu Vĩ giơ nắm tay lên đấm một cú trong không khí. Tuyệt vời! Có đội kỹ thuật hỗ trợ, vụ này có hy vọng phá án rồi! "Được, cảm ơn." Khương Lăng nhìn về phía Lưu Hạo Nhiên, anh lập tức giơ tay ra hiệu "OK", mang ảnh có mã hóa vào phòng sở trưởng. Ứng Tùng Mậu rất lịch sự đáp lại một câu: "Không có gì." Đầu dây bên kia chưa vội cúp máy, Khương Lăng nói thêm: "Loạt vụ này tuy không lớn, nhưng vì có tới 11 vụ, nên chúng tôi đang thảo luận dùng phân tích thời gian, không gian để xác định quỹ đạo sinh hoạt của nghi phạm..." Chưa nói dứt câu, Ứng Tùng Mậu đã cắt ngang, giọng nói nhanh gọn: "Tôi đến ngay." Dứt lời, cạch, điện thoại bị cúp. Khương Lăng vẫn cầm ống nghe, tiếng "tút tút" vang lên đều đều, trong lòng cô tràn đầy hứng khởi. Kiếp trước, Khương Lăng chưa từng tiếp xúc trực tiếp với Ứng Tùng Mậu, qua các báo cáo giám định và chữ ký của anh, cô phán đoán anh là kiểu người chuyên tâm sự nghiệp, nội tâm thuần khiết. Một người như vậy, nhất định sẽ hứng thú với những phương pháp mới trong lĩnh vực kỹ thuật hình sự. Đánh trúng sở thích, bách chiến bách thắng. Khương Lăng cúp máy: "Phó đội Ứng nói, anh ấy sẽ đến tham gia buổi thảo luận của chúng ta." Lý Chấn Lương lập tức phấn khởi, liếc mắt trêu Chu Vĩ: "Vừa nãy cậu còn bảo phó đội Ứng không đến được, thấy sai chưa?"