Chương 4.2: Phòng Thẩm Vấn (2)

Nhân Viên Quản Lý Hồ Sơ Tội Phạm Trùng Sinh

Hồ Lục Nguyệt 01-11-2025 16:56:07

Khương Lăng lớn tiếng hơn: "Thỏ bị dồn đến đường cùng còn cắn người, mấy người không sợ thằng bé Lương Cửu Thiện liều mạng một phen rồi làm bị thương Tiền Đại Vinh à?" Triệu Diễm Hồng sở dĩ dám làm càn như vậy là vì nhà họ đang ở thế thượng phong. Tiền Đại Vinh cao to vạm vỡ, có vài tên đàn em, xưa nay chỉ có nó đánh người chứ người khác không đụng được một cọng lông của nó. Nhưng câu nói đầy ẩn ý của Khương Lăng, khiến Triệu Diễm Hồng bắt đầu run sợ. Nhỡ đâu... nhỡ đâu Lương Cửu Thiện bị dồn đến bước đường cùng rồi liều mạng thì sao? Có lẽ vì đã đọc quá nhiều hồ sơ vụ án, tiếp xúc với quá nhiều tội phạm nên Khương Lăng rất hiểu lòng người. Trong mắt những phụ huynh ích kỷ như Triệu Diễm Hồng, mạng sống của Lương Cửu Thiện không đáng giá bằng nửa ngón tay của Tiền Đại Vinh. Tiền Đại Vinh đánh Lương Cửu Thiện thì con trai bà ta "có bản lĩnh", còn nếu Lương Cửu Thiện làm bị thương Tiền Đại Vinh thì chính là "tội không thể tha". Chỉ có làm cho bà ta sợ, cho bà ta đau, thì mới khiến bà ta thu liễm lại. Lương Thất Xảo là người hiền lành, vội vàng giải thích: "Em trai tôi rất hiểu chuyện, nó sẽ không..." Ánh mắt Lương Cửu Thiện thì sáng rực, lập tức hiểu ý, lớn tiếng nói: "Đầu trọc sợ gì bị nắm tóc! Tiền Đại Vinh, nếu mày còn dám bắt nạt tao, tao đâm mày chết luôn! Chính mày đã nói trẻ vị thành niên giết người không bị xử, cùng lắm vô trại giáo dưỡng vài năm, ra ngoài tao vẫn là hảo hán như thường!" Luật vị thành niên vốn là cái ô che chắn cho Tiền Đại Vinh, giờ bị Lương Cửu Thiện lật lại dùng làm chiêu đe dọa ngược, hắn ta bày ra bộ dạng lưu manh chẳng sợ gì. Tiền Kiến Thiết lập tức cảm thấy tim mình nhảy thót. Tiền Kiến Thiết nhìn sang Lương Cửu Thiện. Cậu thiếu niên mười lăm tuổi, dáng người gầy cao, thoạt nhìn chỉ là một đứa trẻ mới lớn. Trong đôi mắt sáng rực ấy lại bừng bừng lửa giận, như chứa cả ngọn lửa dữ dội muốn thiêu rụi tất cả trước mặt. Nhớ đến cảnh tượng lúc nãy trong đồn, Lương Cửu Thiện bật dậy đấm một cú vào mặt con trai mình, Tiền Kiến Thiết bắt đầu sợ. Một ngày nào đó thằng nhóc này thật sự phát điên, vác dao giết con trai mình thì sao? Nhà ông chỉ có mỗi một mụn con trai, tuyệt đối không thể để nó gặp nguy hiểm. Tiền Kiến Thiết đang định nói vài câu làm dịu không khí, không ngờ Tiền Đại Vinh, kẻ vẫn nấp sau lưng mẹ từ nãy đến giờ, bắt đầu quen với môi trường lạ, bỗng lộ ra vẻ khinh khỉnh, bĩu môi nói: "Lương Cửu Thiện, khoác lác ai mà chả biết? Gà còn chưa giết bao giờ, còn bày đặt giết người? Tao nhổ dô bản mặt mày ha ha!" Tiền Đại Vinh phát dục rất sớm, lên cấp hai đã dẫn đầu một nhóm tiểu đệ nghênh ngang trong trường, nhưng vẫn không đè nén được lửa dục vọng trong lòng. Lương Thất Xảo dịu dàng xinh đẹp, vóc dáng quyến rũ, hắn vừa gặp đã mê, thường xuyên chạy lên khu cấp ba quấy rối cô ả. Lương Thất Xảo là kiểu người hiền lành, chuyện đầu tiên làm là mách thầy cô. Chỉ tiếc Lương Thất Xảo nhát gan, hay xấu hổ, có những lời không nói ra được, khiến giáo viên không coi trọng, chỉ nhắc nhở vài câu cho có lệ. Tiền Đại Vinh vốn là "hổ báo" trong trường, bị giáo viên khu cấp ba phê bình trước lớp, tức giận trong lòng liền trút lên đầu Lương Cửu Thiện. Ban đầu là gây sự, xô đẩy trong trường, sau bị giáo viên nhắc nhở thì chuyển sang chờ đánh ngoài cổng. Lương Cửu Thiện đã báo công an hai lần, đều bị ba mẹ xử lý êm đẹp. Điều này khiến Tiền Đại Vinh càng thêm kiêu ngạo, nghĩ rằng anh em nhà họ Lương chỉ là quả hồng mềm, bóp kiểu gì cũng được. Tuy sợ Khương Lăng, cô nữ cảnh sát mặt lạnh này, nhưng hắn chưa bao giờ xem Lương Cửu Thiện ra gì. Giờ nghe nó dọa giết mình, liền từ sau lưng mẹ bước ra buông lời nhạo báng. "Giết gà?" Khương Lăng liếc nhìn Lương Cửu Thiện. Lương Cửu Thiện phản ứng rất nhanh, lập tức nhe răng cười tươi rói: "Giết gà thì có gì khó? Về nhà ra chợ học liền! Túm cổ, rạch một dao, máu xối xả! Há há!" Nói xong, Lương Cửu Thiện còn mô phỏng động tác giết gà, tay trái bắt ngược, tay phải vung chém, rồi nhướng mày khiêu khích nhìn Tiền Đại Vinh. Tiền Đại Vinh ngây ra nhìn động tác của cậu ta, bỗng cảm thấy lòng bàn chân lạnh toát. Rõ ràng Lương Cửu Thiện thấp hơn hắn nửa cái đầu, bình thường bị hắn giẫm dưới chân như hề, hôm nay chỉ một cái nhướng mày, mang theo một loại khí chất quái dị không diễn tả nổi, như thể nó đã biến thành người khác. Thấy Lương Cửu Thiện nói chuyện giết gà mà hăng hái như vậy, Triệu Diễm Hồng bắt đầu hoảng. Tiền Đại Vinh là chỗ dựa để bà đứng vững trong nhà họ Tiền, không thể có sơ suất gì. Nếu con trai bà bị thương, Tiền Kiến Thiết chắc chắn sẽ không tha, thậm chí đá bà ra khỏi nhà.