Lý Chấn Lương cố gắng xoa dịu cảm xúc của chị ấy: "Chị đừng lo. Dưới 16 tuổi cho dù có phạm tội thì chủ yếu cần phối hợp gia đình giáo dục, chúng tôi đến đây là để giúp cháu."
Văn Tú Phân vẫn còn kích động, trừng mắt nhìn, hai tay không kìm được đập lên mặt bàn:
"Cho dù không phải ngồi tù, chúng tôi cũng không thể mang tội danh ăn trộm! Hiểu Nguyệt ngày nào cũng ngoan ngoãn lên lớp, về nhà thì chăm chỉ làm bài tập. Lúc tôi không có nhà, con bé còn giúp tôi làm việc nhà, sao có thể đi ăn trộm chuông xe đạp chứ? Mấy người đừng có vu oan cho người tốt! Không thể nào, tuyệt đối không thể!"
Vừa dứt lời, cửa nhà bị mở ra.
Một cô bé đeo chìa khóa trên cổ bước vào.
Cô bé cao khoảng 1 mét 4, rất gầy, gầy đến đáng sợ.
Mặc một chiếc áo len đỏ chui đầu, bên ngoài khoác áo khoác màu be, áo mặc trên người lùng thùng như thể trộm mặc đồ người lớn.
Nhưng nhìn kỹ, quần áo đều là mới, vai áo cũng vừa vặn, chỉ là vì cô bé quá gầy nên trông mới lỏng lẻo như vậy.
Khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, hai má hóp khiến đôi mắt càng thêm to bất thường. Bàn tay chìa ra đúng như ông chủ tiệm tạp hóa đã nói, cổ tay như que củi, ngón tay như móng gà.
Bây giờ đâu còn là thời kỳ thiếu ăn thiếu mặc ba năm khó khăn nữa, sao đứa trẻ này lại gầy đến mức này?
Vừa thấy con gái, Văn Tú Phân lập tức hạ giọng: "Hiểu Nguyệt, vào phòng ngủ đi con."
Nhưng Lâm Hiểu Nguyệt không nghe lời, bước nhanh tới, chắn trước mặt mẹ: "Mấy người là ai? Sao có mặt trong nhà tôi?"
Khương Lăng chăm chú nhìn Lâm Hiểu Nguyệt.
Đây chính là "Tiểu Nguyệt" cô chị xinh đẹp mà Thẩm Tiểu Mai luôn nhớ nhung.
Người con gái lang bạt sống nhờ trộm cắp, từng cưu mang Thẩm Tiểu Mai, dạy cô bé trộm đồ, dạy cô bé nhận mặt chữ, cùng nhau nương tựa sống qua ngày.
Cũng là cô gái đã chết cô độc ở tuổi 20 vì bệnh lao trong một căn phòng thuê tồi tàn.
Giờ đây, cô bé chỉ mới học cấp hai, đeo chìa khóa nhà trên cổ, gầy gò nhưng mặt mũi sạch sẽ, ăn mặc ấm áp, nhìn là biết có người thương yêu chăm sóc.
Vậy tại sao sau này cô bé lại rơi vào cảnh lang thang?
Tại sao Văn Tú Phân lại chết?
Hàng loạt nghi vấn hiện lên trong đầu, Khương Lăng không để lộ gì ra ngoài, cô lần nữa rút thẻ cảnh sát ra: "Chúng tôi là cảnh sát, đến tìm hiểu một số tình hình."
Nghe thấy hai chữ "cảnh sát", mắt Lâm Hiểu Nguyệt lóe lên vẻ hoảng loạn, chân khẽ run:
"Chuyện gì vậy ạ?"
Văn Tú Phân còn hoảng hơn, vội vã bước tới kéo con gái ra sau, đẩy con gái về phòng: "Chuyện người lớn, con nít đừng can dự. Mau vào phòng ngủ đi."
Nhưng Lâm Hiểu Nguyệt lại rất bướng bỉnh, không nhúc nhích nửa bước, nhìn chằm chằm Khương Lăng, lại hỏi một lần nữa: "Các người muốn tìm hiểu chuyện gì?"
Lý Chấn Lương vừa định mở miệng, thì bị Khương Lăng dùng ánh mắt ngăn lại.
Lâm Hiểu Nguyệt rất thông minh, ánh mắt đảo qua mặt bàn, trông thấy mấy tấm ảnh được bày ra. Đồng tử cô bé co rút lại, cả người như bị đóng băng, vô thức run lên một cái.
Cảnh sát đến tận nhà rồi? Chẳng lẽ họ phát hiện gì rồi? Chuyện mình trộm chuông xe bị bại lộ rồi sao? Nếu mẹ biết, chắc chắn sẽ buồn và thất vọng lắm... Không được, tuyệt đối không thể để mẹ biết!
Hàng loạt suy nghĩ thoáng qua trong đầu, Lâm Hiểu Nguyệt mím môi, cố gắng trấn tĩnh, bước lên chắn trước mặt mẹ:
"Chuyện gì để mai nói, hôm nay mẹ tôi còn phải đi làm ca đêm."
Còn bên kia, Văn Tú Phân càng sợ cảnh sát tra hỏi con gái.
Con bé vẫn chỉ là một đứa trẻ, sao có thể bị cảnh sát hỏi cung như vậy? Tiểu Nguyệt từ nhỏ không có ba, đã nhạy cảm hơn những đứa trẻ khác rồi. Nếu bị tổn thương lòng tự trọng, liệu có bị mất ngủ, chán ăn nặng hơn không? Không được, mình phải bảo vệ con bé, tuyệt đối không thể để con bé tuổi nhỏ đã bị oan ức như thế!
Nước mắt lưng tròng, Văn Tú Phân cầu khẩn nhìn Khương Lăng: "Đợi... đợi đến mai được không? Có gì mai nói được không?"
Nhìn hai mẹ con cố gắng bảo vệ nhau, cổ họng Lý Chấn Lương như nghẹn lại, cảm thấy vô cùng khó chịu.
Khương Lăng đứng dậy: "Được, vậy hôm nay chúng tôi xin phép về trước."
Hai mẹ con đang trong trạng thái tinh thần căng như dây đàn, mà niềm tin với người khác lại không đủ, tiếp tục ép hỏi e là sẽ dẫn đến xung đột. Đêm nay không phải lúc thích hợp để điều tra, chi bằng tạm thời lùi lại.
Lý Chấn Lương đứng lên theo, thu mấy tấm ảnh trên bàn cho vào cặp công vụ. Anh muốn nói điều gì đó mà không nói nổi thành lời.
Thấy cảnh sát không hỏi tiếp chuyện chuông xe nữa, chiếc cổ cứng đờ của Lâm Hiểu Nguyệt rốt cuộc được thả lỏng phần nào.
Văn Tú Phân ngẩng đầu nhìn Khương Lăng, trong đôi mắt ngấn lệ tràn đầy biết ơn.
Hai người Khương Lăng vừa đi đến cửa, chợt nghe thấy tiếng chửi the thé, gay gắt vang vọng từ ngoài hành lang:
"Văn Tú Phân, con điếm thối tha kia, cút ra đây cho bà! Thứ không biết xấu hổ, không có đàn ông là sống không nổi à? Cái mông ve vẩy suốt ngày, định câu ai hả?"