Mọi người đều đang chờ Khương Lăng bắt đầu buổi hòa giải.
Khương Lăng đưa mắt nhìn Tiền Đại Vinh: "Tiền Đại Vinh, bước lên đây."
Tiền Đại Vinh bị gọi tên, chân mềm nhũn cả ra.
Cậu dù có ngang ngược đến đâu thì cũng chỉ mới mười lăm tuổi, vẫn còn sợ cảnh sát. Trước đây cậu cứ tái phạm hết lần này đến lần khác, chính là vì mỗi lần đều có ba mẹ đứng ra dàn xếp, không có cơ hội nào để suy nghĩ lại. Giờ thì tận mắt thấy ngay cả ba mẹ cũng bị Khương Lăng dằn mặt, tất nhiên trong lòng Tiền Đại Vinh run lên, rề rà từ sau lưng mẹ bước ra, rón rén đi đến trước bàn thẩm vấn.
Khương Lăng tỏ vẻ rất nghiêm túc.
"Tên?"
"Tuổi?"
"Giới tính?"
"Trình độ học vấn?"
"Hoàn cảnh gia đình?"...
Một loạt câu hỏi dồn dập, kết hợp với thái độ nghiêm nghị của Khương Lăng và Lý Chấn Lương khiến giọng trả lời của Tiền Đại Vinh mỗi lúc một nhỏ, đến cuối cùng thì bé như tiếng muỗi vo ve, gần như không nghe thấy.
Khương Lăng hỏi: "Tan học em thường đi đâu chơi?"
Tiền Đại Vinh: "..."
Khương Lăng đập bàn một cái, cao giọng: "Nói to lên!"
Cùng với một tiếng "Rầm!" vang lên, Tiền Đại Vinh run cầm cập, cổ gần như rụt vào vai: "Phòng, phòng chiếu băng... với phòng bida."
Khương Lăng tiếp tục truy hỏi: "Trong phòng chiếu băng xem phim gì?"
Tiền Đại Vinh đảo mắt qua lại, đang định bịa đại mấy câu thì Khương Lăng hừ lạnh một tiếng.
Chỉ một tiếng hừ đủ khiến Tiền Đại Vinh giật bắn người, cắn răng khai ra: "Phim hành động, cảnh sát cướp của Hồng Kông, như Anh hùng bản sắc, Kế hoạch đại bàng..."
Khương Lăng: "Phòng chiếu nào?"
Lý Chấn Lương chen vào đúng lúc: "Phải, hỏi rõ rồi chúng tôi sẽ đến điều tra lấy bằng chứng."
Lần này thì mặt Tiền Đại Vinh tái mét: "Chính, chính là cái phòng ngay cạnh trường ấy. Em xin mấy anh mấy chị, đừng nói là em khai, không thì anh A Hổ sẽ đánh chết em mất!"
Cậu lăn lộn ở phòng chiếu băng lâu ngày, hiểu chút ít tình hình bên trong, ông chủ phòng có biệt danh là A Hổ, nghe đâu có dính đến giới giang hồ, quen biết không ít dân anh chị trong vùng. Để ông ấy biết là cậu dẫn cảnh sát tới thì mất mạng như chơi!
Khương Lăng: "Không muốn chúng tôi đích thân đến điều tra thì ngoan ngoãn khai ra đã xem những phim gì."
Tiền Đại Vinh người tròn trịa, không chịu được nóng, căn phòng thẩm vấn chật chội khiến lưng cậu ướt đẫm mồ hôi. Bị hai cảnh sát dọa cho sợ gần chết, tay chân lạnh toát, áo ướt sũng mà người lạnh đến gai người.
Biết không thoát nổi, Tiền Đại Vinh đành liệt kê những bộ phim mình xem gần đây. Chỉ nghe tên thôi, Tiền Kiến Thiết đã muốn lôi nó ra đánh một trận nhừ tử!
Nào là "Nhục Bồ Đoàn", nào là "Khi đào chín", toàn mấy cái gì đâu không! Thằng nhãi này không lo học hành, suốt ngày toàn xem phim đồi trụy, bảo sao nhìn chằm chằm vào Lương Thất Xảo!
Khương Lăng: "Ở trong phòng chiếu băng bao lâu?"
Tiền Đại Vinh: "Chỉ chơi một chút sau tan học, không lâu lắm..."
Khương Lăng nhìn tay cậu ta cứ luống cuống không yên: "Nói dối!"
Tiền Đại Vinh đành nói thật: "Ít nhất là hai tiếng... có khi thức trắng đêm."
Khương Lăng: "Thức trắng đêm mà không ai tìm?"
Tiền Đại Vinh cúi đầu nhìn mũi chân mình, không nói tiếng nào.
Khương Lăng: "Tại sao không về nhà?"
Tiền Đại Vinh đưa tay vò tóc, ánh mắt lộ vẻ bực bội: "Ba mẹ suốt ngày cãi nhau, bực bội lắm!"
Triệu Diễm Hồng và Tiền Kiến Thiết đồng loạt biến sắc, quát: "Đại Vinh, đừng có nói nhăng nói cuội!"
Tiền Đại Vinh ngẩng đầu lên, trong mắt đầy sự bất mãn và phản kháng: "Thì đúng thế còn gì! Một người thì bao Tiểu Mật bên ngoài, một người thì suốt đêm đánh mạt chược, con về nhà làm gì?"
Tiền Kiến Thiết cảm thấy mất mặt vô cùng: "Làm gì có Tiểu Mật nào? Công việc ba bận rộn phải tăng ca!"
Triệu Diễm Hồng thì chột dạ đáp lời: "Buổi tối chẳng phải có người giúp việc nấu cơm rồi à? Con lớn tướng thế này rồi, quản mẹ đánh bài làm gì? Chẳng lẽ mẹ không được có sở thích riêng à?"
Tiền Đại Vinh bị chuỗi câu hỏi của Khương Lăng kích thích, cảm xúc bắt đầu mất kiểm soát: "Con không nói bừa! Con biết hết! Ba suốt ngày không về nhà, quấn lấy con đĩ chết tiệt bên phòng tài vụ!"
Mẹ thì vô dụng, không dám ly hôn, suốt ngày chỉ biết cãi nhau với ba, cãi không lại thì khóc. Có người rủ đánh bài là chạy như bay, cả đêm không thèm về nhà. Con về đến nhà, trong nhà lạnh tanh, chẳng có lấy một bóng người!"
Tiền Kiến Thiết không ngờ rằng lúc mình không ở nhà, Triệu Diễm Hồng chẳng thèm đoái hoài đến con cái, giận quá chửi ầm lên: "Triệu Diễm Hồng, có mỗi con cái thôi bà không lo nỗi, tôi cưới bà về để làm gì?"
Triệu Diễm Hồng cố nhịn, sắc mặt chuyển từ đỏ sang trắng, rồi lại đỏ bừng lên. Cuối cùng không thể nhịn nữa, lập tức phản pháo:
"Ông là đồ mặt dày, ra ngoài bao gái còn có mặt mũi mắng tôi? Con trai lớn lên từng này, ông quản nó được mấy lần?"
Phòng thẩm vấn lập tức trở nên ầm ĩ như cái chợ.
Tiếng cãi nhau của hai vợ chồng xuyên qua cánh cửa gỗ mỏng truyền ra ngoài hành lang, khiến mấy người trong sảnh trực đau hết cả đầu.
Ngụy Trường Phong sau khi xử lý xong vụ cướp quay lại sảnh làm việc, phát hiện vụ đánh nhau giữa Tiền Đại Vinh và Lương Cửu Thiện vẫn chưa hòa giải xong, không khỏi cau mày.
Vụ này chẳng phải chỉ còn thiếu mỗi chữ ký thôi sao, sao đến giờ vẫn chưa xong?
Nghĩ vậy, Ngụy Trường Phong đẩy cửa phòng thẩm vấn bước vào.
Một luồng hơi nóng và mùi mồ hôi nồng nặc xộc vào mũi.