-
Mà khổ nỗi, Tiền Đại Vinh chưa đủ mười sáu, vẫn thuộc diện vị thành niên, đồn công an chỉ có thể cố gắng hòa giải, giáo dục.
Nhưng liệu hòa giải, giáo dục có tác dụng sao?
Rõ ràng không có...
Đấy, hai đứa lại đến nữa rồi đây!
Ngụy Trường Phong giơ tay chọc vào trán Tiền Đại Vinh đang lén trợn mắt: "Lương Cửu Thiện bị trầy da mặt, chảy máu mũi, đã cấu thành thương tích nhẹ. Nếu em đủ tuổi thành niên thì sẽ bị tạm giam đấy, biết không? Mau xin lỗi! Nghe rõ chưa?"
Cơ thể mập mạp của Tiền Đại Vinh lắc lư một cái, ngẩng đầu liếc xéo Ngụy Trường Phong: "Cảnh sát Ngụy, lần này là Lương Cửu Thiện khiêu khích trước, là cậu ta ra tay trước!"
Hai nắm tay của Lương Cửu Thiện siết chặt, cơ mặt gầy gò và dài của cậu căng cứng, vì nghiến răng quá chặt nên mặt cậu trông hơi vuông lại. Cậu nghiến răng nghiến lợi phun một ngụm máu xuống đất: "Phi! Rõ ràng là mày, là mày nói..."
Vì quá tức giận và xấu hổ, Lương Cửu Thiện ngậm miệng. Những lời mà Tiền Đại Vinh nói quá đê tiện, cậu chẳng muốn lặp lại chút nào.
Hòa giải bao nhiêu lần rồi, Ngụy Trường Phong tất nhiên hiểu rõ bản chất của Tiền Đại Vinh, anh đập bàn, quát lớn: "Tiền Đại Vinh, lần nào chẳng là em gây chuyện? Còn thế này nữa, tôi sẽ đưa em vào trại giáo dưỡng!"
Tiền Đại Vinh chẳng hề sợ cảnh sát, nhún vai chẳng thèm để ý: "Em là vị thành niên, cho dù giết người cũng không bị xử tử hình. Em với Lương Cửu Thiện chỉ là bạn học đánh nhau, mặt cậu ấy bị thương, tay em cũng thế, anh không có quyền đưa em vào trại giáo dưỡng."
Ngụy Trường Phong tức đến mức nghẹt thở.
Là cảnh sát xử lý án, anh ghét nhất là xử mấy vụ đánh nhau của trẻ vị thành niên, bạo lực gia đình, hay tranh chấp giữa họ hàng. Vì sao ư? Vì rất khó phân định mức độ nặng nhẹ.
Nếu là người lớn trong khu vực đánh nhau, cứ tống vào phòng tạm giam, giám định thương tích, rồi xử phạt theo quy định quản lý trật tự an ninh, với mấy người không chịu sửa đổi thì cứ xử nghiêm, xử nặng, đơn giản biết bao.
Còn bạn học, vợ chồng, thân thích đánh nhau thì ràng buộc nhiều thứ, xử nhẹ thì không răn đe được, xử nặng thì tổn thương tình cảm, dễ gây mâu thuẫn, cuối cùng dẫn đến thảm họa.
Đối mặt với thằng nhóc vị thành niên biết chút luật này, Ngụy Trường Phong bưng cốc tráng men trên bàn trực ban, uống hai ngụm lớn để hạ hỏa, một lúc lâu sau mới nói với Tiền Đại Vinh: "Em, đứng đó suy nghĩ cho kỹ vào, đợi phụ huynh đến xử lý!"
Tiền Đại Vinh không thèm quan tâm, gật đầu. Ba mẹ cậu cưng chiều cậu lắm, cậu chẳng sợ bị gọi phụ huynh đâu.
Khương Lăng vẫn luôn quan sát Lương Cửu Thiện.
Thiếu niên dung mạo tuấn tú, dù trán sưng tím, khóe miệng rướm máu cũng không thể che lấp nét thanh tú trên gương mặt.
Cậu mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay màu xanh đã giặt bạc màu, cổ áo sờn rách, quần dài màu đen dính đầy bụi, chân đi đôi giày thể thao cũ, dây giày được buộc rất ngay ngắn.
Lương Cửu Thiện cúi đầu xoa xoa cái cúc thứ hai trên áo sơ mi, đốt ngón tay tái xanh không bình thường.
Động tác này Khương Lăng rất quen thuộc, khi căng thẳng Lương Cửu Thiện luôn vô thức nắm chặt cúc áo.
Năm xưa lúc bị cảnh sát bắt, trên lòng bàn tay đầy máu của cậu ấy in hằn sâu vết cúc áo.
Nghe cảnh sát đang giáo dục Tiền Đại Vinh, trong ánh mắt của Lương Cửu Thiện hiện rõ sự phẫn nộ và bất lực. Từ tháng 9 năm ngoái, Tiền Đại Vinh đã bắt nạt cậu và chị gái, cậu đã báo án hai lần rồi, có ích gì chứ? Không có chút tác dụng nào!
Ánh mắt của Lương Cửu Thiện dừng lại nơi chiếc cốc tráng men trong tay Ngụy Trường Phong, bên thân cốc in dòng chữ đỏ: "Phục vụ nhân dân", miệng cốc vẫn còn bốc hơi nóng.
Có lẽ chính năm chữ "Phục vụ nhân dân" đó đã tiếp thêm dũng khí cho cậu, Lương Cửu Thiện cất giọng khàn khàn:
"Cảnh sát Ngụy, Tiền Đại Vinh bắt nạt em không phải lần đầu. Ở trường, cậu ta thường xuyên ném cặp sách của em, giẫm lên sách vở, còn cùng những bạn khác chặn em trong nhà vệ sinh không cho lên lớp, ép em uống nước bẩn trong bồn vệ sinh. Lần này em đánh nhau với cậu ta, là vì cậu ta nói những lời ghê tởm đó, em mới..."
Tiền Đại Vinh là bạn học cùng lớp với Lương Cửu Thiện, cũng mười lăm tuổi, nhưng phát triển tốt, thân hình vạm vỡ, mép đã lún phún ria mép. Nghe Lương Cửu Thiện nói, cậu ta chẳng chút hoảng hốt, ngược lại còn huýt sáo khinh mạn:
"Lương Cửu Thiện, do chị mày phát dục, bộ ngực cứ nảy tưng tưng, không phải đang quyến rũ người ta sao? Mày trách tao được chắc?"
Mắt Lương Cửu Thiện đỏ bừng vì giận dữ, không nói thêm lời nào, lao lên đấm thẳng vào mặt Tiền Đại Vinh: "Đồ lưu manh! Tao đánh chết mày, cái đồ lưu manh thối tha!"
Tiền Đại Vinh trợn tròn mắt, hung hăng đáp lại, vung chân đá tới: "Mẹ mày, dám đánh ông mày à!"