Loan lão gia trông thấy lô đỉnh của mình bị con trai chiếm đoạt, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, lập tức tung chân đá thẳng vào hắn ta.
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp hang động, đến lúc ấy Loan Dần mới phát hiện trong phòng đã có thêm không ít người.
Hắn ta vội vàng bò dậy, cuống quýt mặc lại y phục.
Vừa thấy Diệp Xu, dục niệm trong mắt hắn ta càng bừng cháy dữ dội. Bao ngày qua chỉ vừa nếm thử chút vị ngọt, cơn nóng còn chưa tiêu tan, lúc này lại bùng lên như đổ thêm dầu vào lửa.
Lô đỉnh do đan dược cưỡng ép hình thành căn bản không thể sánh được với Diệp Xu.
Trái tim Diệp Xu như bị ai đó bóp nghẹt, nhịp đập dồn dập.
Suốt một năm qua, vì có Loan Minh chống lưng nên nàng sống an nhàn trong phủ, ăn no mặc ấm, lại không cần tuân theo quy củ hà khắc của thế gia. Dù có đôi ba lần chạm mặt Loan lão gia và Loan Dần, nhưng lúc nào hai người này cũng tỏ vẻ cung kính, không dám thất lễ với nàng.
Nàng vô thức lùi một bước.
Nhưng Loan lão gia đã liếc mắt ra hiệu lệnh đám nô bộc chế trụ nàng.
Diệp Xu giãy giụa không nổi.
Loan lão gia cười lạnh: "Chẳng phải ngươi thích xen vào chuyện người khác sao? Ngươi thương xót đám tiện tỳ này, vậy ta sẽ để ngươi tận mắt chứng kiến xem ta làm nhục rồi hút cạn sinh mệnh của chúng thế nào."
Ngưng Sương vừa bị Loan Dần hút mất linh lực, sắc mặt còn tái nhợt, nhưng lão ta không quan tâm. Lão ta cởi bỏ y phục, lộ ra thân thể đã nhăn nheo lão hóa rồi hung hãn đè lên người nàng.
"Đừng mà." Diệp Xu đau đớn gào lên.
Ngưng Sương từng ở cạnh nàng một thời gian, lại trung thành với Loan Minh. Hôm ấy nàng giả vờ rên rỉ trong phòng để qua mặt tai mắt trong phủ, cũng nhờ có Ngưng Sương ra tay che chắn, nàng mới thoát được tai kiếp.
Cảnh tượng thân thể già nua, khô quắt đè lên làn da trắng ngần non trẻ khiến dạ dày nàng cuộn lên từng hồi. Nàng cúi gập người, nôn khan không ngừng.
Loan Dần lại siết chặt cằm nàng, ép nàng phải mở to mắt nhìn cho rõ: "Ngươi có biết vì sao gia gia lại chọn ả đầu tiên không? Là vì ngươi đấy. Ả dám giúp ngươi lừa gạt gia gia và ta, đáng bị kết cục như vậy."
Hắn ta đã thèm khát Diệp Xu từ lâu.
Mỗi lần nhìn thấy gương mặt lạnh nhạt ấy, dục vọng chiếm hữu trong lòng hắn ta lại sôi trào. Ý nghĩ muốn dày vò, muốn ép nàng khuất phục càng ngày càng mãnh liệt. Giờ phút này, được nắm lấy chiếc cổ nhỏ nhắn ấy, được thấy nàng bất lực giãy giụa, máu huyết toàn thân như sôi trào vì hưng phấn.
Loan Dần ghé sát tai nàng, thì thầm bằng giọng ghê tởm: "Cháu dâu à, ta nghe nói từ khi Minh nhi rời phủ, ngươi ở khuê phòng quá cô đơn nên phải cùng Đào Xuân giải sầu. Yên tâm, ta nhất định sẽ khiến ngươi sung sướng đến chết mê chết mệt."
Hắn ta không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng thấy Loan lão gia hạ nhục Diệp Xu liền ngỡ rằng mình cũng có quyền làm vậy.
Ngay lúc hắn ta còn đang điên cuồng lộng hành, Trì Lang bất ngờ từ trong túi chứa đồ nhảy ra.
Bộ răng sói sắc nhọn hung hãn ngoạm thẳng vào nửa bên mặt Loan Dần.
"Gào."
Tiếng hét còn thê lương hơn cả khi nãy vang vọng khắp hang động.
Sự xuất hiện đột ngột của Trì Lang khiến tất cả đều chấn động. Máu thịt bầy nhầy, nửa mặt tan nát, xương sọ vỡ toạc, từng mảnh óc trắng hếu lộ ra ngoài. Cảnh tượng kinh hoàng đến mức đám nô bộc đang giữ Diệp Xu cũng hoảng sợ buông tay.
Tiếng ồn vang động khiến Loan lão gia bừng tỉnh, gào lên hoảng loạn: "Lão Trương. Lão Vương. Hai vị mau ra đây."
Hai lão già đang bế quan trong mật thất lập tức lao ra ngoài.
Diệp Xu ôm chặt Trì Lang xoay người bỏ chạy.
Chớp mắt, hai thân ảnh đã chặn ngay trước mặt.
Diệp Xu khiếp đảm cực độ, siết chặt Trì Lang: "Ta... phu quân ta là Loan Minh, hiện là đệ tử Huyền Thiên Tông. Nếu các ngươi dám giết ta, chàng nhất định sẽ báo thù cho ta."
Hai lão quay sang nhìn Loan lão gia.
Năm xưa Loan lão gia có thể lên được vị trí gia chủ, cũng từng là kẻ mưu lược thâm sâu. Nhưng từ sau khi tuổi cao sức yếu, cái chết ngày một đến gần, lão ta càng trở nên mụ mị, mê đắm sắc dục, chỉ mong hưởng lạc sớm tối.
Tuy vậy, chuyện liên quan đến vinh nhục dòng tộc, dù có lú lẫn đến mấy, lão ta vẫn biết nặng nhẹ ra sao.
Loan lão gia trầm giọng ra lệnh: "Bắt lấy ả. Giết luôn con súc sinh kia cho ta."
Biết mạng sống vẫn chưa nguy, Diệp Xu vội cúi đầu ghé sát tai Trì Lang, khẽ giục: "Về túi đi, mau."
Nhưng Trì Lang không nhúc nhích.
Diệp Xu vừa kinh ngạc vừa lo lắng, thì hai lão già phía trước khẽ thì thầm với nhau: "Đó là sói à?"
"Nó vừa xuất hiện từ đâu vậy?"
Hai người này vốn ẩn mình trong mật thất phía sau, ngoài chuyện hưởng lạc nữ tử do Loan lão gia đưa tới thì còn có nhiệm vụ trông coi đám nữ nhân bị giam giữ, đảm bảo sau khi dùng dược sẽ không phát sinh biến cố ảnh hưởng đến việc hút linh lực.
Tuy ẩn thân bên trong, nhưng thần thức của họ vẫn bao trùm khắp bên ngoài, dù chuyện gì xảy ra cũng đều tường tận.
Toàn thân Diệp Xu lạnh buốt.
Trì Lang thường ngày ngốc nghếch như đứa trẻ ba tuổi, vậy mà lúc này còn cẩn trọng hơn cả nàng.
Hai người nhìn nhau, thấy được cùng một suy đoán trong mắt đối phương.
Loan lão gia tiếp tục giục giã: "Còn không mau ra tay."