Chương 11: Nước bọt rơi ba ngàn trượng

Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên

undefined 24-03-2026 10:05:36

Vừa mới bước ra khỏi cấm địa đã thấy một đám người rình rập bên ngoài, ánh mắt như hổ rình mồi. Diệp Xu sợ đến mức dán sát cả người vào Trì Lang. [Chúc mừng, độ hảo cảm của Trì Lang +1. ] Nàng ôm lấy Trì Lang chặt hơn, nhưng độ hảo cảm lại không hề nhích thêm chút nào. Lòng dạ nam nhân như kim đáy biển, độ hảo cảm tăng lên đầy khó hiểu, nàng thật sự chẳng biết nên nỗ lực theo hướng nào mới phải. Trì Lang cúi đầu nhìn gương mặt trắng trẻo của nàng, hàng mi đen dài rủ xuống, che khuất ánh mắt. [Quả nhiên vẫn để đám người này canh sẵn bên ngoài, lừa ta rời khỏi cấm địa, liên thủ đoạt lấy nội đan của ta giống kiếp trước. ] [Cảnh báo: Giá trị hận thù của Trì Lang +44. ] Trong lòng Diệp Xu lập tức reo vang hồi chuông cảnh báo. Thì ra việc hắn ta chịu phối hợp đưa nàng ra khỏi rừng chỉ là đang thăm dò nàng. Hóa ra tên Lang yêu mang vẻ ngoài thuần khiết này là loại "ngoài trắng trong đen". Giá trị hận thù tăng đến tận 44, sao mà con số này đen đủi quá. Diệp Xu vội dán chặt ngực vào cánh tay Trì Lang, lập tức phủi sạch quan hệ với đám người trước mặt: "Các ngươi là ai?" Nàng cảnh giác nhìn đám người đối diện. Kẻ dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, mặc y phục trắng, tóc đen buông dài như thác, tay nắm một thanh kiếm, chuôi kiếm màu xanh lam như ánh sao trong màn đêm, tỏa ra ánh sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời. Chẳng phải người này là đại sư huynh của nữ chính Thẩm Du đó sao? Tên gì ấy nhỉ... Hình như ở đoạn đầu hắn xuất hiện rất nhiều, nhưng đến giữa truyện thì biến mất không thấy đâu, mãi đến đoạn kết mới trà trộn vào đội ngũ Ma tộc, cũng nhờ thanh kiếm này nên nữ chính mới nhận ra hắn. Loan Khánh bước lên trước: "Diệp di nương, ngươi không sao thì tốt rồi." "Ngươi nhận nhầm người rồi." Diệp Xu kéo Trì Lang lùi về sau nửa bước. Tên này chính là một trong những tên "chó liếm" của nữ chính. Đồ đệ đầu tiên của tông môn, tu vi thâm hậu. Nếu để Lang yêu giao thủ với hắn cũng chưa biết có thể thắng hay không, nên cứ chuồn là thượng sách. Phải tranh thủ thời gian cho tình lang của nguyên chủ dưỡng thương, âm thầm phát triển. Loan Khánh lấy bức họa ra đối chiếu, xác nhận xong bèn thu lại: "Không sai, ngươi chính là Diệp di nương." "Tiểu thiếp của Loan lão gia tên là Diệp Huỳnh. Ta là Diệp Xu, là tỷ muội song sinh của nàng. Hai người chúng ta giống nhau là lẽ thường, nhưng ta thật sự không phải nàng ta." Diệp Xu vốn không muốn sống lại theo con đường nguyên chủ đã đi nên dứt khoát vứt luôn thân phận cũ. Loan Khánh chẳng buồn phối hợp: "Là Diệp Huỳnh cũng được, Diệp Xu cũng vậy, tóm lại cháu ta đã đưa ngân lượng cho phụ thân ngươi, giờ ngươi chính là thiếp thất của nó." Không còn thời gian cảm thán tại sao nữ chính lại đi mê đắm một lão già, càng không kịp nghĩ ngợi vì sao tình đầu của nguyên chủ còn lớn tuổi hơn cả "chó liếm" của nữ chính, Diệp Xu nắm tay Trì Lang, xoay người bỏ chạy vào rừng.