Chương 49: Trong mắt toàn là tham lam

Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên

undefined 24-03-2026 10:05:35

Mấy ngày gần đây mí mắt của Diệp Xu cứ giật liên hồi. Mỗi khi mí trái động đậy, nàng lại âm thầm lẩm nhẩm: trái giật là phúc, phải giật là họa. Đến khi mí phải giật, lại đổi sang: phải giật là phúc, trái giật là họa. Niệm thì cứ niệm, nhưng trong lòng nàng vẫn bất an thấp thỏm: "Không biết Đào Xuân có xảy ra chuyện gì không." "Tại căng thẳng quá đấy." Hiếm khi Trì Lang chủ động nhưng lúc này lại lên tiếng an ủi. Nghĩ lại cũng phải. Bao năm nay Đào Xuân vẫn ở đỉnh của giai đoạn Luyện Thể, hẳn là cũng có chút thủ đoạn sinh tồn. Cùng lắm thì việc không thành chứ cũng không đến mức mất mạng. Núi cao sông dài, Đào Xuân mãi chưa quay về. Dù Diệp Xu đã cố hết sức che giấu, nhưng cuối cùng vẫn bị nhà họ Loan phát hiện. Tuy nhiên, Đào Xuân vốn là tu sĩ, nàng ta đã sớm thoát khỏi thân phận nô tỳ nên không bị quản thúc. Loan lão gia chỉ âm thầm phái một nha hoàn khác tới hầu hạ sinh hoạt thường nhật của Diệp Xu. Thời gian thấm thoắt trôi, chẳng mấy chốc nửa năm đã qua. Loan Minh gửi thư về phủ, tổng cộng hai lá thư, một cho Diệp Xu, một cho lão gia. Trong thư gửi Diệp Xu, từng câu từng chữ đều vẽ ra một tương lai xán lạn, nói rằng nửa tháng nữa sẽ trở về đón nàng cùng đến Huyền Thiên Tông tham gia thử luyện. Càng đọc, Diệp Xu càng thấy tim như bị bóp nghẹt. Loan Minh không nhắc đến bất kỳ chuyện gì liên quan đến biến cố trong phủ. Dù chỉ là một chữ cũng không có. Nửa năm trôi qua, theo lý thì ba đại tiên môn đã phải nhận được thư của Đào Xuân. Nhưng đợi mãi vẫn chẳng thấy ai xuất hiện. Loan Minh lại ra vẻ chẳng hay biết gì. Dù thư có tới được hay không thì chắc chắn đám người nhà họ Loan đã nắm rõ việc nàng dính líu đến vụ này. Nàng không thể tiếp tục chờ đợi được nữa. Nàng nhất định phải chạy trốn. Sau khi đọc thư xong Loan lão gia liền nổi trận lôi đình. Thì ra Đào Xuân đã thực sự đem thư giao đến Huyền Thiên Tông. Lần này Loan Minh trở về, ngoài việc đón Diệp Xu còn có một trọng trách khác, đó là xử lý sạch sẽ hậu quả. Trong thư, Loan Minh nhắc nhở Loan lão gia thân là gia chủ, không chỉ có quyền mà còn có nghĩa vụ phải kết thúc mọi việc. Trong vòng nửa tháng phải tự thu xếp hậu sự, tránh liên lụy đến cả dòng tộc. Giờ Loan lão gia chỉ còn chuyên tâm đề phòng một người, chính là Diệp Xu. Diệp Xu vẫn giữ vẻ an phận như thường ngày, đọc sách, ngắm hoa, dạo phố, nghiên cứu phấn son, như thể đã chấp nhận hiện thực, chỉ chờ Loan Minh quay về đón nàng. Còn tưởng Đào Xuân đã bỏ trốn vì không quen hầu hạ người khác. Đến lúc này mới rõ, thì ra chính nàng đã thuyết phục được Đào Xuân ra tay giúp đỡ, còn bản thân thì ở lại phủ làm bình phong đánh lạc hướng. Lão gia lập tức truyền người bắt giữ nàng. Mà lúc ấy Diệp Xu cũng vừa chuẩn bị đào thoát. Nửa năm nay, viện của nàng vẫn luôn có tai mắt canh chừng. Nàng chỉ đợi đến lúc đêm khuya gió lớn mới lặng lẽ chuồn đi. Biết người của lão gia thường mai phục ở cửa nên Diệp Xu cố ý không đi lối ấy. Vừa trèo tường ra ngoài, không ngờ lại đụng phải cả một đoàn người rầm rộ. Kẻ thì cầm đèn dầu, người thì lăm lăm binh khí trong tay. Dẫn đầu là Loan lão gia, khí thế hừng hực, sát khí ngút trời. Diệp Xu miễn cưỡng cong môi, nặn ra một nụ cười gượng: "Gia gia..." Bốp. Khóe môi vừa nhếch lên đã nứt toạc, máu tươi trào ra. Đầu bị đánh lệch hẳn sang một bên, nàng chậm rãi quay lại nhìn lão già trước mặt, ánh mắt lạnh băng: "Lão súc sinh không biết xấu hổ, nếu dám giết ta, Loan Minh nhất định sẽ không tha cho ngươi." Loan lão gia nghiến răng nói: "Đến Minh nhi còn bảo ta tự sát tạ tội, ngươi nghĩ ta còn sợ bị uy hiếp nữa sao?" Diệp Xu chấn động. Huyền Thiên Tông đã thực sự nhận được thư? Trong khoảnh khắc, lòng nàng ngập tràn hổ thẹn. Bấy lâu nay nàng luôn nghĩ theo chiều tệ nhất, nàng lo rằng Đào Xuân đã gặp họa. Thậm chí từng nghi ngờ nàng ta sợ chết mà phản bội, giao thư cho lão gia để bảo toàn mạng sống. Còn mượn đó làm tín vật để đổi lấy lợi ích từ Loan gia. Thấy nàng đứng đờ người như hóa đá, tưởng nàng đã tuyệt vọng, không còn ý định chống cự, lão gia liếc sang hạ nhân thân tín: "Đem nó đi." Nơi giam giữ nha hoàn vốn là một sơn động sau biệt viện ngoại thành. Lần đầu tiên Diệp Xu đặt chân tới chốn địa ngục nhân gian này. Rõ ràng từng ở rất gần, mà nàng lại chẳng hề nghe thấy tiếng ai oán thê lương của những nữ nhân bị giam cầm nơi đây. Bên trong sơn động chia thành nhiều hang nhỏ, mỗi hang giam một nhóm nữ tử với các "mức độ nuôi dưỡng" khác nhau, có người mới được cho dùng đan dược, có người đã dùng một thời gian, có kẻ sắp bị hút linh lực... Phân loại chẳng khác nào chia chuồng nuôi lợn. Phía trong cùng chính là nơi Loan lão gia thực hiện thú tính. Vừa bước vào, Diệp Xu lập tức trông thấy một gương mặt quen thuộc, nàng kinh hoảng thét lớn: "Ngưng Sương." Ngưng Sương thoi thóp mở hé mắt, thoáng nhìn thấy Diệp Xu thì lập tức trừng lớn: "Phu nhân... chạy... chạy mau..."