Chương 17: Nữ nhân của ta

Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên

undefined 24-03-2026 10:05:36

Đám người đối địch thương vong đến hơn chục, kẻ còn sống sót thì e dè rụt rè, ai nấy đều giương võng bắt thần lên chắn trước người, bộ dạng vô cùng cảnh giác. Trì Lang dừng bước, ánh mắt lướt tới, mang theo chút kinh ngạc: "Nữ nhân của ta?" Tên cầm đầu cười nhạt: "Chắc là nữ tử đầu tiên ngươi từng gặp đi? Chúng ta đều là nam nhân, ta hiểu nữ nhân hấp dẫn với nam nhân đến cỡ nào. Huống hồ, nàng ta lại còn đẹp thế này." Trì Lang không phủ nhận. Kẻ kia lại càng lấn tới, tay bóp chặt cổ Diệp Xu bỗng siết mạnh: "Ngoan ngoãn chui vào lưới đi, bằng không bản tọa lập tức giết ả." Diệp Xu khó thở đến mức mặt đỏ bừng, nàng ra sức gỡ tay gã ta, giọng nghẹn ngào: "Ta... ta với hắn không có quan hệ gì... Các ngươi muốn đánh thì cứ đánh, đừng lôi ta vào." Ánh mắt Trì Lang nhìn nàng không hề gợn sóng, chỉ toàn sự lạnh lẽo vô cùng. Kiếp trước cũng thế. Nàng giả vờ bị đám người này bắt giữ, hắn ta liều chết cứu nàng, nàng lại lợi dụng lúc hắn ta trọng thương mà đoạt đan rồi một đao đoạt mạng. Kiếp này vẫn giở lại trò cũ. Chuyện từng xảy ra cứ thế lặp lại, thật vô vị. Diệp Xu muốn lớn tiếng phân trần rằng mình chỉ là kẻ giả mạo, hoàn toàn không hay biết mưu đồ của bọn chúng, nhưng cổ bị siết chặt đến nghẹt thở, không thể thốt được thành lời. "Ưm ưm ưm..." Trì Lang nhìn sắc mặt nàng từ đỏ chuyển dần sang tím, hơi thở yếu ớt, đồng tử khẽ động. Rõ ràng biết nàng là kẻ lừa đảo, vì sao hắn ta lại do dự? Nàng có chết cũng không sao, cớ sao hắn ta phải bận tâm? Dù nàng có chết thật thì cũng đáng đời. Lý trí là thế, nhưng mày hắn ta lại nhíu chặt, đáy mắt lộ rõ vẻ nặng lòng. Hai ngày qua, nàng từng cuộn tròn trong lớp lông của hắn ta mà say giấc chẳng chút phòng bị. Nàng bôn ba khắp nơi chỉ để khiến món ăn thơm hơn một chút. Nàng từng lau vết mỡ bên khóe miệng hắn ta. Nàng chia một nửa đệm rơm cho hắn ta ngủ. Nàng gọi hắn ta bằng giọng ngọt ngào. Nàng cũng từng lườm hắn ta bằng ánh mắt hung dữ. Nếu nàng chết, những điều đó cũng sẽ tan biến theo. Khi Trì Lang còn đang ngây người, mấy tên tử sĩ phía sau hắn ta đã giương võng ra đánh úp. Hắn ta biết. Nhưng không tránh. Tấm lưới đó phủ thẳng xuống thân hắn ta. Còn Diệp Xu thì bị người phía sau vứt mạnh sang một bên. Nàng ôm lấy cổ, thở dốc, nước bọt sặc lên cổ họng, khom người nôn khan, vừa ho vừa thở.