Chương 32: Muốn trốn đi đâu?

Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên

undefined 24-03-2026 10:05:35

Nàng bị ném trở lại giường lớn, toàn thân rã rời, xương cốt giống như đã tan nát, dù có gắng gượng thế nào cũng chẳng thể ngồi dậy. Khuỷu tay va vào mép giường vô cùng đau nhức. Nàng cố gượng ngồi dậy để xoa bóp thì thân hình cao lớn của Loan Minh đã bất chợt áp sát, từ xa nhìn lại thì dáng người hắn ta thon dài, nhưng khi lại gần thì vai rộng như muốn che kín cả trời đất. "Muốn trốn đến đâu?" Giọng hắn ta khàn trầm, nguy hiểm tột cùng. Diệp Xu đã biết Loan Minh của kiếp trước đã tẩu hỏa nhập ma. Thì ra là một kẻ đã nhập ma, chẳng trách tâm tư vừa cuồng loạn vừa u ám như thế. Diệp Xu hiểu rõ sợ hãi chẳng ích gì. Chỉ có thể thuận theo hắn ta, nàng liền giơ tay ôm chặt lấy thân hình tỏa ra sát khí đen đặc ấy, vừa khóc vừa oán trách: "Hôm qua, thúc phụ công tử, cả lão tổ nữa muốn trèo cửa sổ vào phòng ta. Nếu ta không chạy, e là đợi đến lúc công tử trở về, ta đã bị bọn họ hút cạn linh khí rồi." Loan Minh nghe xong, máu trong người ngưng đọng, trong mắt bừng lên tia đỏ rực. Bọn họ. Lại dám tráo trợn đến vậy? "Nếu bị bọn họ làm nhục, ta thà đâm đầu chết quách cho xong." Diệp Xu buông hắn ta ra, định lao đầu vào trụ giường. Cánh tay dài đã vung ra ôm chặt kéo nàng lại. Diệp Xu thuận thế cọ nhẹ ngực mình vào lồng ngực rắn chắc kia, nghẹn ngào nói: "Trong mắt nam nhân nhà chàng, ta chẳng qua chỉ là một cái bình linh khí. Kẻ nào cũng có thể hút linh khí từ ta, ai cũng có thể biến ta thành lô đỉnh. Nhưng ta cũng là con người. Ta cũng muốn cùng một trượng phu thật lòng thương yêu mình làm chuyện phu thê giống như những nữ tử bình thường khác." Thân thể mềm mại dán vào tấm thân nóng hầm hập, cách một lớp y phục cũng có thể cảm nhận rõ sự rắn chắc của cơ thể đối phương. Thép tôi trăm lần, cuối cùng cũng nhu mềm vì một người. Nghe nàng nói, cơn giận trong lòng Loan Minh lắng xuống từng chút từng chút một. "Thật sự là bọn họ?" Giọng hắn ta trầm thấp, kèm theo sát ý chưa tan. "Không tin à? Không tin thì đi hỏi tỳ nữ của công tử đi." Diệp Xu đẩy hắn ta ra, xoay người vùi mặt vào chăn đệm. Tỳ nữ đứng ở cửa toàn thân run lẩy bẩy, không dám hé lời. Nàng ta không nhìn thấy Diệp Xu đâu cả. Vị công tử ngày thường vốn ôn nhu như ngọc, nay lại giận dữ với khoảng không vô hình. Cảnh ấy quá đáng sợ.