Chương 44: Tuyển người làm ấm giường cũng phải có thực lực
Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên
undefined24-03-2026 10:05:35
Lần đầu tiên nghe có người không muốn tu tiên, Diệp Xu thật sự kinh ngạc.
Làm nô tỳ còn hơn là tu luyện sao?
Quản gia vội vã quát: "Người đâu, mau kéo tiện tỳ không biết điều này ra ngoài."
Có người bước vào, lôi nha hoàn kia ra ngoài.
Nàng ta vừa khóc vừa kêu lên: "Phu nhân, cứu ta. Mấy nha hoàn được ban đan dược trước ta đều bạt vô âm tín."
Diệp Xu còn định hỏi thêm thì người đã bị lôi đi.
Nàng nhìn sang quản gia: "Những gì nha hoàn kia nói là thật ư?"
Quản gia chắp tay đáp: "Phu nhân chưa rõ, tu sĩ và nha hoàn sống ở những viện khác nhau. Nàng ta không thấy những người từng cùng làm việc nên mới nghĩ họ gặp chuyện. Kỳ thực các nàng đang tu luyện ở nơi khác."
"Có nhiều nha hoàn được ban đan dược thế sao?" Diệp Xu cảm thấy càng lúc càng khả nghi.
Quản gia cũng không giấu diếm: "Phần lớn những người từng được bồi dưỡng đã mất mạng trong cấm địa, chuyện này phu nhân rõ hơn ai hết. Loan gia là thế gia ở thành Lâm An, đương nhiên phải bồi dưỡng nhiều nhân tài dự bị, đề phòng kẻ gian thừa cơ lẻn vào."
Diệp Xu không tìm được sơ hở, đành nhận thuốc rồi về.
Vừa ôm Trì Lang trong lòng, nàng vừa tỏ vẻ vô tình hỏi Đào Xuân: "Tu sĩ các ngươi không sống trong phủ sao?"
"Tu sĩ đông đảo, tuy phủ Loan lớn thật nhưng không đủ chỗ cho nhiều người như vậy. Tu sĩ thường ở ngoại viện nơi ngoại thành, có ra tay giao đấu thì cũng dễ sửa sang lại."
"Nữ tử có thiên phú tu luyện hơn nam tử sao?"
"Chuyện tu hành vốn không phân nam nữ."
Diệp Xu khẽ gật đầu trầm ngâm: "Nói cũng phải."
Tuy nhân gian có nhiều chuyện, ngoài việc sinh nở thì còn lại đều là sự khác biệt giữa người với người, hiếm có cái gọi là chênh lệch giữa nam và nữ. Trong thế tục, nam tôn nữ ti, nhưng việc tu luyện quý giá như vậy, sao có thể rơi vào tay nữ nhân, lại càng khó lọt vào tay những nha hoàn thân phận thấp kém?
Chọn vài nha hoàn để ban đan dược hỗ trợ tu luyện, nghĩ thế nào cũng thấy không hợp lẽ.
Suy nghĩ chồng chất, Diệp Xu bảo: "Phu quân từng nói có một quyển kỳ thư rất quý, bảo ta khi nhàn rỗi có thể lấy ra đọc. Nhưng ta tìm mãi chẳng thấy. Ngươi đi sang chỗ lão gia, gọi nha hoàn Ninh Sương từng hầu hạ phu quân tới, ta muốn hỏi vài chuyện."
Đào Xuân lập tức vâng lời: "Vâng."
Nửa khắc sau, nàng ta trở lại báo: "Ninh Sương đã rời phủ."
"Rời phủ?"
"Nghe nói có người nhà chuộc thân cho nàng, giờ đã gả đi rồi."
Diệp Xu lại thấy càng kỳ lạ.
Nha hoàn đó theo bên Loan Minh đã nhiều năm, sớm không chuộc muộn không chuộc, vừa được chuyển đến bên lão gia thì gia đình đến chuộc? Cộng thêm chuyện mấy nha hoàn mất tích, càng nghĩ càng thấy không bình thường.
Diệp Xu bèn bảo Đào Xuân đưa mình đến ngoại viện nơi các tu sĩ cư ngụ.
Đào Xuân vốn trầm mặc ít nói, không hỏi nguyên do liền dẫn nàng đi.
Quản sự thấy nàng thì lấy làm lạ, hỏi sao lại đến.
Diệp Xu nói: "Nửa năm sau ta sẽ dự khảo thí của tông môn, muốn đến thỉnh giáo chư vị vài điều về tu hành."
Diệp Xu là thiếu phu nhân đã nhập gia phả, quản sự không dám cản, đành để nàng vào.
Nàng dạo quanh ngoại viện vài vòng, song vẫn không thấy bóng dáng những nha hoàn từng gặp lúc trước, nghi ngờ trong lòng lại càng nhiều thêm.
Tình cờ bắt gặp người luyện đan từng gặp ở chỗ bán thuốc hôm nào, gã chủ động chào nàng.
Diệp Xu khẽ gật đầu đáp lễ, thuận miệng thăm dò: "Gần đây có vẻ có nhiều nha hoàn được ban đan dược để tu hành, ngươi vội vàng như vậy, chắc còn bận hơn so với trước nhiều, cực khổ rồi."