[Chúc mừng đã nhận được Tiên Lệnh. Hồn Châu nguyên chủ +1. ]
Một luồng ánh sáng trắng chui thẳng vào giữa trán.
Mùi máu tanh nồng xộc vào mũi, cảnh tượng đỏ lòm đầy xác chết chồng chất hiện ra, ánh mắt người chết không nhắm mắt còn vương oán hận chưa tan.
Trong Loan phủ, núi xác biển máu...
Ngoài phủ, Loan lão gia giật lấy Tiên Lệnh, quát lớn với Loan Minh: "Nàng ta còn chưa dứt tình với Lang yêu, sao con lại tùy tiện giao Tiên Lệnh cho nàng ta? Nhỡ con chưa về mà nàng ta đã mang theo Tiên Lệnh đến Huyền Thiên Tông, đến lúc ấy không nhận là vợ con thì sao?"
[Nhắc nhở: Tiên Lệnh bị thu hồi. Thu thập thất bại. ]
Gì cơ?
Ý thức bị kéo về đột ngột khiến đầu Diệp Xu ong ong, một lúc sau vẫn chưa hoàn hồn.
Loan Minh biết nàng không vui, nhưng cũng lo nàng chỉ đang diễn trò, đợi lấy được Tiên Lệnh rồi chạy mất.
Nghĩ đến việc đan điền nàng bị phong tỏa, khác xa với kiếp trước, Loan Minh bèn gật đầu đồng tình với lời của lão gia, khẽ vuốt tóc nàng, dịu giọng nói: "Vẫn nên để gia gia giữ giúp. Một năm sau ta sẽ về, đưa nàng và Tiên Lệnh cùng đến Huyền Thiên Tông."
Diệp Xu đã giơ tay lên định giật lại lệnh phù, song lại cố kìm nén.
Đan điền bị phong tỏa, nếu dám tranh giành giữa thanh thiên bạch nhật, cảnh tượng trong đầu sẽ trở thành sự thật, nhưng kẻ chết là nàng.
Nàng tiễn Loan Minh ra khỏi thành.
Loan Minh ôm nàng đầy lưu luyến: "Xu nhi, ta thật sự rất yêu nàng."
Lời mật ngọt lọt vào tai chẳng khác nào thúc giục. Diệp Xu thầm hạ quyết tâm, đợi hắn ta đi rồi, nàng sẽ rời đi.
Nàng không thể chịu đựng sự chiếm hữu và tình cảm sâu đậm ấy.
Nàng không yêu Loan Minh.
Kiếp này, nàng cũng phải làm lại cuộc đời. Không muốn liên quan tới hắn ta.
Dù là cha mẹ hay phu quân, chỉ cần mang danh "yêu thương" để khống chế cuộc đời nàng thì đều nên tránh xa.
Tiễn Loan Minh rời đi, Diệp Xu trở về phủ.
Vừa vào phủ, nàng liền biết hắn ta để lại cho nàng một nha hoàn tên là Đào Xuân.
Diệp Xu hỏi: "Người trước kia đâu?"
"Nha hoàn trước kia chưa từng tu luyện, lão gia cho phép ta đến hầu hạ phu nhân, tiện bề bảo vệ."
Diệp Xu suýt phun cả ngụm trà: "Ngươi là tu sĩ?"
"Tuy hiện tại ta chỉ mới ở kỳ Luyện Thể, nhưng so với người thường vẫn mạnh hơn rất nhiều, bảo vệ phu nhân cũng không thành vấn đề."
Diệp Xu thầm nhủ, quả nhiên tâm tư Loan Minh thật thâm sâu.
Sợ hắn ta quay lại bất ngờ bắt nàng tại trận.