Chương 19: Nữ nhân của ta

Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên

undefined 24-03-2026 10:05:36

Tên kia tóm lấy tóc nàng, ép nàng ngẩng đầu lên, tát cho hai cái như trời giáng: "Gọi ngươi một tiếng "di nương" ngươi liền coi mình là chủ mẫu thật sao? Chỉ là một cái xác đẹp dùng để giải khuây. Đợi Loan lão gia chơi chán rồi, ngươi sẽ phải hầu hạ cả đám huynh đệ ta." Mùi máu tanh lan khắp miệng, Diệp Xu nhổ ra một ngụm, văng thẳng lên mặt gã ta. Gã ta không ngờ nàng dám làm thế, nổi giận giơ đao định chém. Người bên cạnh vội kéo lại: "Khoan. Nha đầu này là một trong những tiểu mỹ nhân đẹp nhất nhì trong thôn, lão gia còn chưa nếm thử. Nếu chết trong tay chúng ta thì làm sao ăn nói với ngài ấy?" Kẻ kia hậm hực lau mặt, nghiến răng: "Chẳng lẽ cứ để yên như vậy?" Tên bên cạnh thì bày mưu: "Chẳng phải nàng ta mê mẩn con Lang yêu kia sao? Nữ tử vốn nặng tình, chém một đao kia lên người hắn ta chẳng phải sẽ nàng ta đau hơn bị chém gấp bội hay sao?" Gã ta nghe vậy thấy có lý, lập tức vung đao lao về phía Trì Lang. "Không được." Diệp Xu lao đến che chắn. Lưỡi đao xé từ vai phải xuống ngang hông trái. Đau đớn đến tột cùng, chỉ còn lại tê dại. Diệp Xu thầm mắng trong lòng: [Không phải không được giết ta sao? Rõ ràng đã thấy ta lấy thân cản đao, sao vẫn hạ thủ?] Biến cố quá đột ngột khiến tất cả đều giật mình. Tên cầm đầu cũng không ngờ Diệp Xu lại liều đến vậy, gã ta lúng túng lùi về. Trì Lang trừng to mắt, không thể tin nổi, thân thể run lên, tay đỡ lấy nàng, giọng khàn khàn: "Nàng dùng khổ nhục kế?" "Ta sắp chết rồi." Diệp Xu bất đắc dĩ đáp. Nàng không đánh lại đám người kia, đành đặt cược tất cả hy vọng vào Trì Lang. Nàng sợ hắn ta chết đi, bản thân sẽ bị ép hầu hạ một lão già nửa thân xuống mồ nên mới cố cản đao kia. Chỉ là tên này phản ứng chậm quá, không theo kế hoạch, thật sự khiến nàng phải chịu một nhát. Toàn thân chẳng còn chút sức, cơ thể không ngừng đổ xuống. Trì Lang không nỡ để nàng ngã, hắn ta gồng mình gánh lấy cả thân thể nàng, đôi mắt nàng cũng dần mờ đi, trong ánh sáng lờ mờ, nàng gom hết chút hơi tàn, khẽ nói: "Kiếp trước ta không cố ý... Sau này, đừng sống trong hận thù nữa." Sắp chết rồi. Làm một việc tốt trước khi chết. Dù sao nàng cũng chỉ là một người bình thường. Mà một đại yêu ngây thơ như tờ giấy trắng lại vì một kiếp oan trái mà mãi đắm chìm trong thù hận suốt ngàn năm. Thật sự quá đáng thương.