Chương 39: Hảo cảm của một người tăng vùn vụt, người còn lại rớt ầm ầm

Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên

undefined 24-03-2026 10:05:35

Hảo cảm của Loan Minh tăng vùn vụt. Hảo cảm của Trì Lang tụt ầm ầm. Về đến Loan phủ chưa bao lâu, người bán hàng lúc nãy đã mang năm viên linh thạch trung phẩm trả lại. Thì ra gã là người luyện đan của Loan phủ. Thường ngày luyện đan cho phủ, những đan dược không đạt nhưng hình thức vẫn tạm được, Loan phủ không cần thì gã lén mang ra ngoài bán. Loan gia mặc kệ, coi như cho gã kiếm thêm, hợp tác lâu dài. Nhưng nếu dám dùng chính đan dược của Loan gia để lừa tiền Loan gia thì là chuyện khác. Nếu nuốt trọn năm viên linh thạch này, không chỉ mất việc mà chưa chắc giữ được mạng. Diệp Xu nhìn năm viên linh thạch trung phẩm trên bàn chằm chằm: "Gã là người luyện đan của nhà chàng?" "Ừ." "Phàm nhân cũng tu tiên à?" "Trong phủ có ba tu sĩ kỳ Luyện Khí, trừ kẻ chết trong cấm địa lần trước thì còn mấy chục người ở kỳ Luyện Thể." Diệp Xu ngẩng lên, mắt lấp lánh nhìn Loan Minh, tay lén vươn về phía linh thạch: "Vậy chẳng phải chàng có cả đống đan dược sao? Vậy đống đan dược ta mua kia, chàng dùng không hết thì cho ta dùng đi?" "Không được." Loan Minh hất tay nàng ra, cất linh thạch đi. Đầu ngón tay đau nhói, nước mắt ứa ra, môi Diệp Xu chu lên đầy ấm ức. Loan Minh lại đưa ra một túi linh thạch: "Ở đây có năm trăm viên hạ phẩm, nàng cứ chơi cho vui. Mất vài viên cũng chẳng đáng tiếc." Hàng mi ướt rượt khẽ run, môi nhỏ há ra kinh ngạc. Thật hào phóng. Phải bám chặt cái đùi to này mới được. Loan Minh nắm tay nàng, nhét túi linh thạch vào lòng bàn tay: "Giờ nàng đã có tên trong gia phả Loan gia, có tư cách nhận đan dược. Sau này muốn gì cứ nói với quản gia." "Chàng nói thật chứ?" "Dĩ nhiên. Nàng là thê tử của ta. Từ nay ta không ở nhà, phần đan dược của ta đều để nàng dùng." "Khoan đã. Chàng vừa nói gì? Ta có tên trong gia phả nhà chàng từ khi nào hả?" Diệp Xu ngơ ngác, có cảm giác như vừa bị ai đó lén đăng ký kết hôn hộ. Loan Minh đáp hờ hững: "Một canh giờ trước." Diệp Xu tức nghẹn. Hôn nhân đầu đời của nàng bị chiếm mất như vậy sao? Loan Minh thấy nàng chẳng những không vui, lại còn giống như chịu thiệt, đáy mắt âm u lạnh lẽo: "Sao? Vẫn còn nhớ thương con sói kia?" "Có chút chút." Diệp Xu lôi Trì Lang ra làm cái cớ. Loan Minh bỗng nhiên áp sát. Diệp Xu giật mình hoảng hốt: "Chàng... chàng làm gì?" Đôi mắt đen lạnh lẽo áp gần, lộ ra tia tối tăm u trầm: "Từ nay về sau, nàng là thê tử của ta. Ta không cho phép nàng nhớ thương bất kỳ nam nhân nào khác." Tim Diệp Xu lỡ mất một nhịp, cổ họng khô khốc. Gương mặt tuấn tú lạnh lùng cứ thế áp sát. Bờ môi mạnh mẽ kia sắp sửa phủ xuống. "Gâu." Trì Lang đột nhiên lao vọt từ trong lòng nàng ra giữa hai người. Diệp Xu nhân cơ hội đứng bật dậy, lắp bắp: "Ta... ta đi tìm chó." Dứt lời, nàng vội vàng xoay người chạy ra ngoài. Loan Minh quay đầu, nhìn bóng lưng hốt hoảng rời đi của nàng, đáy mắt càng thêm âm trầm. Rồi sẽ có một ngày nàng cam tâm tình nguyện. Rồi sẽ có một ngày, trong mắt, trong lòng nàng chỉ có mình hắn ta. Diệp Xu đuổi theo Trì Lang ra đến sân. Chỉ thấy hắn ta nằm bẹp dưới đất, thè lưỡi thở dốc, không nhúc nhích. Nàng hoảng hốt, xốc váy quỳ xuống, ôm lấy hắn ta, tay đặt lên mũi kiểm tra hơi thở: "Đừng dọa ta." Trì Lang bất ngờ mở choàng mắt. Diệp Xu suýt nữa ngừng tim: "Không phải đã bảo đừng hù ta sao?" "Cho ta vào túi chứa đồ đi." Trì Lang khép hờ mắt, dáng vẻ yếu ớt sắp chết. [Chạy có một cái, tinh lực tích trữ mấy ngày đều xài sạch rồi. ] Cả tiếng lòng cũng yếu ớt rã rời. Diệp Xu liếc quanh, xác nhận không có ai, lặng lẽ nhét hắn ta vào túi chứa đồ.