Chương 10: Sinh sói con

Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên

undefined 24-03-2026 10:05:36

Diệp Xu: "..." Không thể sinh con thì không cho chạm vào? Thật là một lang yêu thực dụng! Bảo sao giống cái trong thế giới loài vật đều say mê sắc đẹp. Nếu không, chỉ dựa vào chút EQ và IQ ít ỏi kia, muốn truyền thừa giống nòi cũng khó như lên trời. Ngẩng đầu nhìn sắc trời, Diệp Xu hỏi Trì Lang: "Huynh đã lớn như vậy, chẳng lẽ chưa từng rời khỏi khu rừng này?" "Cũng có thể xem là vậy." [Kiếp trước, sau khi luyện thành huyết đan. Ta thức tỉnh huyết mạch, rời khỏi nơi này, quyết chí quay về Thượng giới. Suốt dọc đường, từng nghe vô số người chính đạo nhắc đến nàng, ca tụng chiến tích "hiển hách rực rỡ". Rốt cuộc cũng đặt chân lên đài phi thăng, lại tận mắt thấy nàng chết dưới tay Thẩm Du. Tâm ma bộc phát, khiến phi thăng thất bại. Rõ ràng hận đến tận xương tủy, nhưng tại sao vẫn không thể ra tay giết nàng?] Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng Diệp Xu, mồ hôi lạnh túa ra nơi trán. Dù bị nàng hại thê thảm vẫn không nỡ giết nàng sao? Vẫn chưa dứt lòng à? Diệp Xu vội vã lảng sang chuyện khác: "Thế gian rộng lớn thế này, ta đưa huynh đi xem thử." "Được." Diệp Xu khẽ thở phào. Nhấn mạnh thêm một lần là "nàng" đưa hắn ta đi xem thế giới. Nếu nàng đã tiếp nhận thiết lập này, sao có thể bỏ quan cơ hội tốt như thế? Nàng níu lấy tay Trì Lang, ôm chặt cánh tay rắn chắc ấy: "Lang ca ca, bên ngoài nguy hiểm lắm. Huynh nhất định đừng rời xa ta quá, biết chưa?" "Ừ." Diệp Xu thở ra một hơi thật dài. May mà mối tình đầu lang yêu chưa từng va vấp sự đời. Nếu không thì dù nàng có miệng lưỡi trơn tru khéo léo cỡ nào, cũng chưa chắc lay chuyển được hắn ta. Nàng dắt tay Trì Lang rời khỏi cấm địa. Vừa đi, Diệp Xu vừa lẩm bẩm: "Ta còn tưởng huynh không thể tùy tiện rời khỏi rừng chứ." "Thực ra đúng là không thể." "Ừm?" "Nếu chưa vô địch thiên hạ, rời khỏi nơi này sẽ dễ mất mạng. Mà đã chết, thì không còn cơ hội sống lại nữa." "..." Một thiết lập trêu ngươi thật chứ! Chẳng phải hắn ta đã được trọng sinh, tức là gian lận bước vào kiếp sau đó sao? Hay hắn ta chỉ được sống lại một lần? Ánh mắt Diệp Xu lấp lánh, tựa như phát sáng, đầy mong đợi nhìn Trì Lang: "Vậy bây giờ, huynh đã vô địch thiên hạ chưa?" "Chưa." Diệp Xu hơi cụt hứng. Trì Lang nghiêng đầu, hỏi ngược lại: "Ngươi hy vọng ta trở thành người đứng đầu thiên hạ sao?" "Đương nhiên! Nếu huynh là người đứng đầu thiên hạ, sẽ chẳng ai có thể làm hại ta!" Hiện tại, Diệp Xu mang toàn bộ hy vọng sống sót đặt cả lên người lang yêu. Lang yêu non nớt chưa bị đời vùi dập, lại lương thiện để nàng sống tiếp. Sau này nàng đâu thể tìm được người nào tốt như hắn ta chứ? Trì Lang không nói gì, nhưng nội tâm lại nổi sóng cuồn cuộn. [Còn mong ta bảo vệ nàng? Không giết nàng đã là quá nhân từ rồi!] [Đợi đến khi ta thật sự đứng đầu thiên hạ, việc đầu tiên nhất định là giết nàng để dứt mối nghiệt duyên!] [Nàng mà chết, việc ta phi thăng chắc chắn sẽ không còn thất bại nữa. ] Diệp Xu: "..." Cái gọi là người thẳng thắn chính trực, chỉ tồn tại trong truyền thuyết ư? Chẳng phải vì nguyên chủ chết rồi, nên hắn ta mới phi thăng thất bại à?