Chương 15: Muốn giữ lòng nam nhân thì phải giữ lấy dạ dày của hắn ta trước

Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên

undefined 24-03-2026 10:05:36

Trì Lang nghe thấy tiếng kêu tưởng nàng bị sặc nước liền chạy vội tới, thấy nàng quẫy đạp trong hồ như cá mới âm thầm thở phào một hơi. Ý thức được tâm tình mình có phần sai trái, hắn ta nghiêm mặt, cắn răng mắng nhỏ: "Đuối nước chết luôn đi thì càng tốt." Diệp Xu vứt bộ hỷ phục bẩn xuống, chuẩn bị giặt ngoại bào màu xám bạc thì phát hiện áo hoàn toàn không thấm nước. Nàng thầm tặc lưỡi, thật không ngờ trong lúc làm càn lại vớt được bảo vật tốt thế này. Không thấm nước. Thế còn lửa thì sao? Khi nướng gà rừng, Diệp Xu cẩn thận nhón vạt áo lại gần lửa thử. Quả nhiên cũng không cháy được. Đôi mắt nàng sáng rực như sao. Bảo vật không sợ nước lửa mà hắn ta nói tặng là tặng thật, đúng là đối xử với nàng quá tốt. Đáp lại tấm lòng ấy, Diệp Xu nhường cho Trì Lang hai món nàng yêu thích nhất là đùi gà và cánh gà. Còn nàng thì ăn phần ức gà. Trì Lang ngẩng đầu há miệng, chuẩn bị nuốt chửng như cũ. Diệp Xu vội vàng giơ tay ngăn lại: "Huynh ăn mà không nhai à? Nuốt chửng như thế thì làm sao nếm được hương vị mà ta kỳ công chế biến." "Từ trước đến nay ta vẫn ăn thế này." Trì Lang nhíu mày. Diệp Xu cướp lấy cánh gà làm mẫu, đầu tiên nhấm nháp lớp da giòn rụm, cảm nhận phần thịt mềm, ánh mắt nàng lim dim hưởng thụ, lại còn liếm môi ra vẻ thỏa mãn, rồi trợn mắt dạy dỗ: "Hiểu chưa hả?" Trì Lang răm rắp bắt chước, ăn thịt nhả xương. "Không được nuốt ngay." "Ừ." "Phải nhai." Dầu mỡ và thịt hòa quyện, vị mặn ngọt lan tỏa trong miệng, mùi thơm xâm chiếm khoang lưỡi. Trong lòng hắn ta dâng lên một loại cảm giác kỳ lạ. Phải chăng đây là hạnh phúc? [Chúc mừng, độ hảo cảm của Trì Lang +10. ] Diệp Xu: "..." Hôn hít ôm ấp chỉ được có +1, dạy hắn ta ăn một cái cánh gà mà vọt thẳng +10 điểm. Quả nhiên, muốn giữ lòng nam nhân thì phải giữ dạ dày của hắn ta trước, đúng là chân lý muôn đời. Không chỉ áp dụng cho nam nhân, mà ngay cả nam yêu cũng không ngoại lệ. Trì Lang vừa ăn vừa nhận xét: "Cái này có vị khác cái kia." "Da thịt mỗi chỗ khác nhau, đương nhiên vị cũng không giống." Diệp Xu vừa gặm phần ức gà, vừa nhìn cái đùi gà còn lại trong tay hắn ta mà nhỏ dãi. Thế nhưng Trì Lang lại ung dung nhét luôn cái đùi gà còn lại vào miệng ngay dưới ánh mắt tha thiết của nàng. Diệp Xu tràn đầy oán niệm, tiếp tục nhai phần ức khô khốc của mình. Trì Lang vỗ tay đứng dậy. Chưa được bao lâu, hắn ta lại xách vài con gà rừng trở về, ném xuống trước mặt nàng, ra lệnh: "Nướng." Diệp Xu: "..." Sau khi tận tụy nướng gà, nàng được chia trọn một con gà làm thù lao. Dạ dày có hạn, Diệp Xu chỉ ăn hết phần mình thèm. Trì Lang cũng không ngại, tiện tay nhét phần còn lại vào miệng, chậm rãi thưởng thức hương vị từ da đến thịt. Ăn no xong, hai người quay lại động phủ nghỉ ngơi.