Chương 20: Mổ bụng lấy đan

Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên

undefined 24-03-2026 10:05:36

Trì Lang kinh hãi. Nàng cũng đã trọng sinh rồi ư? Trì Lang ôm chặt Diệp Xu, gào lên một tiếng: "Ta không cho phép nàng chết." Ngay khoảnh khắc ấy, võng bắt thần đang trói chặt lấy hắn ta lập tức đứt thành từng sợi, tan rã trong chớp mắt. Toàn bộ đám người xung quanh đều biến sắc. Sao có thể như vậy? Làm sao một kẻ tu luyện có thể thoát được khỏi võng bắt thần? Chẳng phải đây là linh khí chuyên dùng để khắc chế Lang Thần đó sao? Ánh mắt lạnh lẽo của Trì Lang bỗng hóa thành huyết sắc, hàn khí tỏa ra bức người. Trong thoáng chốc, hắn ta hóa thành hình sói, ngoác miệng nuốt trọn mấy chục tên còn lại, không kẻ nào sống sót. Tia sáng bạc xẹt qua rừng rậm. Chỉ chốc lát, Trì Lang đã bế Diệp Xu quay về sơn động. Hắn ta dùng vuốt dọn sạch đá vụn, để lộ một đống tinh thạch lấp lánh rực rỡ. Sau đó đặt nàng lên trên, trịnh trọng hứa hẹn: "Không phải nàng rất thích mấy viên đá này sao? Chỉ cần nàng tỉnh lại, tất cả đều là của nàng." Trong không gian hư ảo, Diệp Xu nghe rõ từng lời Trì Lang nói, lòng như bị dao cứa. Nàng đập tay vào ảo ảnh trước mặt, chỉ thấy kho báu rực rỡ mà không sao chạm tới, đau đến muốn phát khóc. Cho thì sao không cho sớm hơn. Dù có chết thì ít nhất cũng từng được sở hữu chứ. Trong không gian lơ lửng, lúc thì nàng gào rú nổi điên, khi lại than thân trách phận. "Chết thì chết rồi, nói mấy câu vô dụng đó để làm gì?" "Lang tộc si tình ngốc nghếch đến đáng thương kia, ngươi đừng khóc nữa, tỷ tỷ ta đây xót lắm, huhuhu." "Biết thế ta không nên xin lỗi hắn ta thay nguyên chủ, cứ nói thẳng ra nguyên chủ đã về Tây Thiên rồi? Giờ xin lỗi xong lại khiến hắn ta càng thêm khó xử, chẳng phải là có lòng lại hóa ra làm hại sao?" Diệp Xu nhìn thấy Trì Lang đau lòng vì mình bỗng thấy ngột ngạt khó thở. Nàng và hắn ta chẳng qua chỉ mới tiếp xúc có mấy ngày. Trì Lang còn luôn ôm hận, muốn giết nàng để báo thù. Nhưng nàng lại chẳng thể ghét nổi hắn ta. Vì nhan sắc chính là chính nghĩa. Một nam yêu đẹp trai đến thế, thỉnh thoảng vô cớ lại tăng hảo cảm với nàng, thật sự khó mà ghét nỗi. Trì Lang thấy nàng vẫn nằm bất động, vô cùng tự trách. "Ta tu luyện ngàn năm nay không ngừng, cái lưới rách ấy vốn không thể trói nổi ta. Sao nàng lại ngốc như vậy?" "Không, là ta ngu dại. Nếu không vì muốn lấy mạng nàng lúc nàng giở trò cũ, ta đã chẳng giả vờ bị trói, nàng cũng đâu cần liều mình cứu ta." "Ta không nên nghi ngờ nàng. Sao ta lại có thể nghi ngờ nàng chứ?" Diệp Xu ngồi trong hư không, chống cằm, nhìn mỹ lang rơi nước mắt vì mình. Có người khóc cho nàng cũng xem như chút an ủi giữa cơn bất hạnh. Trì Lang lặng lẽ rơi lệ rất lâu, xác nhận người trong lòng đã ngừng thở, thân thể cũng dần lạnh ngắt, cứng đờ.