Chương 2: Xuyên thành nữ phụ tàn nhẫn

Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên

undefined 24-03-2026 10:05:37

Nào là giết phu quân chứng đạo, giẫm lên xương trắng bao nam nhân tài kiệt. Không có lý do, cũng chẳng có quá trình phát triển nhân vật. Nữ phụ hiền lành chợt hóa thành hung thủ máu lạnh, để rồi bị nghiền nát dưới bánh xe chính nghĩa. Diệp Xu tự thấy rõ mấy phản diện khác toàn là tình cũ ở Thượng giới của nữ chính, tác giả không nỡ động tới. Đành tiện tay dựng một nữ phụ độc ác cho Thần nữ dễ bề phi thăng. Tóm lại là nàng đọc phí cả công! Yêu hận dây dưa giữa Thần nữ, Yêu Hoàng và Ma Tôn kéo dài ngàn chương, phá nát núi sông, giết vô số sinh linh. Cuối cùng bắt tay làm hòa, còn tiện thể giết một nữ tu nhân tộc cho có cớ "vì đại nghĩa". Hai chân nàng run rẩy như sắp gãy, thân thể cũng gần cạn sức. Dù vậy, Diệp Xu vẫn nghiến răng lao về phía trước, vừa chạy vừa lầm bầm: "Chạy để sống, chạy để chửi!" Chắc chắn là cái đám "thần linh xuyên không" kia nghe nàng than truyện dở, nên mới cố tình hành nàng cho bõ ghét! Muốn giết người thì chí ít cũng để nàng xuyên đến đoạn cuối truyện, đánh một trận oanh liệt với Thần nữ, Yêu Hoàng, Ma Tôn. Nào là hiệu ứng bùng nổ, ánh sáng rực rỡ, máu me vung vãi khắp nơi. Chết dưới bụng một lão già nghiện thuốc, thật sự quá nhục nhã! "Á!" Diệp Xu còn đang than thở thì bất ngờ đâm sầm vào một bức tường thịt. Lực bật mạnh khiến nàng ngã nhào xuống đất. Nàng hoảng hốt vừa định mở miệng xin lỗi để chạy tiếp, nhưng đã không kịp. Một cái chân sói khổng lồ nặng nề đạp xuống người nàng. Móng vuốt sắc bén loé sáng dưới ánh trăng, kề sát bên cổ. Chỉ cần nàng khẽ động đậy là yết hầu nàng tan nát ngay lập tức. Lực ép quá lớn khiến nàng không dám nuốt nước miếng, lồng ngực như sắp nổ tung. Ở thế giới cũ, nàng từng mơ có dáng người chữ S. Giờ thì có rồi đấy, nhưng chỉ muốn rút lại điều ước ngay lập tức. Đau đớn đến tê tái ruột gan. Nước mắt rưng rưng, hàng mi run rẩy. Tóc rối bết mồ hôi dính chặt hai bên má, đôi mày nhíu chặt vì đau, sắc mặt trắng bệch không còn chút máu. Trông nàng thế này vừa thảm hại lại vừa đáng thương đến tội nghiệp. [Ta còn chưa khóc, nàng lấy tư cách gì mà khóc chứ?] Hả? Ai vừa nói vậy? [Kiếp trước nàng mổ bụng ta, cướp nội đan của ta. Nếu không nhờ ta may mắn tu thành Huyết Đan, e đã hồn phi phách tán nơi cấm địa này rồi. ] "Ngươi... ngươi vừa nói gì cơ?" Mổ bụng? Đoạt đan? Là nàng sao?