Nàng định chờ hắn ta đi xa vài ngày mới đào tẩu. Nào ngờ hắn ta đi rồi mà còn để lại một nước cờ hậu thủ.
Kế hoạch trốn chạy thất bại.
Sắc mặt Diệp Xu trầm xuống, rũ mí mắt, khóe môi kéo xuống, cười lạnh: "Bảo vệ ta? Giám sát ta thì đúng hơn."
"Vừa giám sát, vừa bảo vệ." Đào Xuân thản nhiên đáp.
Diệp Xu nhìn dáng vẻ nghiêm túc kia mà lòng thêm bức bối.
Đào Xuân trông khoảng ba mươi tuổi, ở tuổi này mà còn quanh quẩn tại kỳ Luyện Thể, khả năng cao là cả đời cũng không tiến xa được. Thiên phú tu hành có hạn, nhưng cũng coi như đã nhập môn, làm một hộ vệ trong thế tục cũng đã là nghề quý giá.
Diệp Xu bị phong tỏa đan điền, đánh không lại, chỉ đành nhẫn nhịn, chờ cơ hội thích hợp hơn.
Đào Xuân không kiêu ngạo giống nhiều tu sĩ khác. Nàng ta nghiêm túc giữ đúng bổn phận bảo vệ, lại không hề lơ là công việc của một tỳ nữ.
Diệp Xu tò mò: "Tu sĩ ở hoàng thành cũng là nhân tài khan hiếm. Vì sao không giữ nha hoàn cũ hầu hạ sinh hoạt cho ta để ngươi không phải làm mấy chuyện lặt vặt này?"
"Công tử chỉ đích danh ta hầu hạ phu nhân, lão gia liền điều nàng ấy đi chỗ khác." Đào Xuân trả lời rõ ràng: "Nếu phu nhân không hài lòng, ta có thể hỏi quản gia xem có thể mua thêm nha hoàn khác tháo vát hơn không."
"Không cần." Diệp Xu lập tức từ chối.
Cảm giác có người hầu hạ rất dễ chịu, nàng cứ xem như là thuê người làm. Nhưng bản chất quan hệ giữa nàng và Loan gia vẫn là chủ - tớ. Nàng cũng từng được bỏ tiền ra mua về, muốn nàng thân cận với ai thì nàng phải nghe theo, nàng còn chẳng được báo trước chuyện vào gia phả.
Không có mua bán thì cũng không có tổn thương.
Diệp Xu thấy Đào Xuân vừa nói chuyện vừa làm việc, không khỏi thắc mắc: "Thế giới này coi người như súc vật. Tu sĩ chân chính mới có quyền sinh sát. Ngươi đã bước vào tu hành, vốn có thể làm khách quý ở nơi khác, sao lại chịu cảnh làm nha hoàn?"
"Mười mấy năm trước, ta vào Loan phủ, vốn là tỳ nữ bình thường. Sau đó có duyên gặp một vị tu sĩ, nhờ gần gũi mà được ban đan dược. Ta có chút thiên tư, chịu khổ chịu khó, miễn cưỡng bước vào tu đạo." Đào Xuân không giấu giếm gì cả.
"Giờ vị tu sĩ đó ở đâu?"
"Chết rồi."
"?"
"Chết trong trận bắt Lang Thần."
Diệp Xu bất giác siết chặt khăn trải bàn dưới tay, nàng phải tính toán lại phải nói làm sao để có lợi nhất cho mình mới được.