Chương 47: Lang yêu chết tiệt. Không biết sạch sẽ gì hết.

Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên

undefined 24-03-2026 10:05:35

"Vội cái gì?" Loan lão gia liếc hắn ta một cái, lạnh giọng: "Phụ thân còn chưa biết phương pháp song tu này có sơ hở gì không, ngươi có dám tu luyện không?" Loan Dần âm thầm mắng trong lòng: "Lão già này, đúng là muốn ăn một mình." Nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ cung kính nịnh nọt: "Phụ thân dạy rất phải." Loan lão gia chỉnh lại áo bào, dặn dò tiếp: "Trông chừng lô đỉnh của Minh nhi cho kỹ, đừng để nó chạy loạn, càng không được để nó ăn nói linh tinh." Loan Dần cúi đầu đáp: "Vâng." Chưa tới hai ngày, Diệp Xu liền đã phát hiện có gì đó không đúng. Những người phụ trách quét dọn trong tiểu viện ngày thường nàng đều biết, vậy mà gần đây lại xuất hiện không ít gương mặt lạ. Ngay cả lúc nàng ra ngoài mua phấn son, Trì Lang cũng thì thầm nhắc có người đang lén theo dõi họ. Diệp Xu muốn điều tra chuyện các nha hoàn mất tích, nhưng lực bất tòng tâm. Lúc ngắm hoa trong sân, nàng chăm chú nhìn Đào Xuân thật lâu. Đào Xuân cảm thấy kỳ quái: "Trên mặt ta có dính gì sao?" Diệp Xu hỏi: "Vì sao ngươi lại muốn tu hành?" "Đương nhiên là để không bị người khác coi thường nữa." "Phải hầu hạ ta cả ngày không tính là bị coi thường sao?" "Là ta tự nguyện. Năm xưa Minh công tử có ơn với ta, nay công tử không yên lòng để phu nhân một mình, ta thay công tử chăm sóc phu nhận một năm, coi như báo đáp." Diệp Xu lại hỏi: "Nếu gặp cảnh người khác bị ức hiếp thì ngươi có sẵn lòng ra mặt không?" "Không." "..." "Nếu phu nhân muốn ra mặt, ta sẽ đứng chắn trước người. Trước khi phu nhân ra mặt, ta sẽ là người đầu tiên ra mặt." Diệp Xu bật dậy: "Ngươi theo ta vào phòng." Vào trong rồi, nàng ta đưa mắt ra hiệu cảnh cáo đám người rình ngoài viện rồi len lén lẻn vào trong giả vờ hầu hạ. Vừa đóng cửa lại, hai kẻ chuyên giám sát đang giả vờ ngắm trời cũng bắt đầu lén lút rón rén tiến lại gần, tai dán sát vào cửa. Chẳng bao lâu, bên trong vọng ra những âm thanh kỳ lạ. Mặt hai kẻ đang lén nghe trộm đỏ bừng, trong mắt họ đều đầy vẻ kinh ngạc khó tin. Biết Diệp Xu và Đào Xuân đang âm thầm lén lút làm gì trong phòng, bọn họ nào dám nấn ná quá lâu. Chỉ sợ bị phát hiện, chọc giận Diệp Xu. Vị chủ tử này đâu có dễ chọc, thế nên cả hai nhanh chóng rút lui. Bên trong phòng, Diệp Xu ra hiệu bảo Đào Xuân tiếp tục. Dù là tư tình giữa nam – nữ, nam – nam hay nữ – nữ, chỉ cần dính đến lén lút vụng trộm thì đều có thể khiến lòng hiếu kỳ của thiên hạ bị khơi dậy. Tiếng gọi của Diệp Xu và Đào Xuân vang lên xen kẽ. Khi Đào Xuân nói, thì Diệp Xu gọi. Đến lượt Diệp Xu nói, thì Đào Xuân lại gọi. Diệp Xu nói: "Ngươi có nguyện ý giúp ta điều tra chân tướng không?" Đào Xuân đáp: "Phu nhân thứ cho nô tỳ mạo muội, nhưng việc này cực kỳ nguy hiểm. Chuyện không cần đụng tới thì chớ nên dây vào. Nửa năm nữa Minh công tử sẽ hồi phủ, đến lúc đó người theo công tử vào tiên môn tu hành, ân oán thế tục đều có thể gác lại phía sau."