Chương 37: Ta muốn để thê tử của ta dùng Tiên Lệnh này
Tra Nữ Tu Tiên, Bị Theo Đuổi Triền Miên
undefined24-03-2026 10:05:35
Trì Lang híp mắt nhìn nàng, giọng khinh thường: "Mỗi loại linh dược đều có yêu cầu linh khí khác nhau. Thậm chí cùng một loài nhưng sáng tối cũng khác. Nhân tộc thử nghiệm hàng nghìn lần mới rút ra được kết luận. Đời nào bọn họ nói cho một kẻ như ta biết?"
"Yêu tộc các huynh không làm thí nghiệm à?"
"Muốn hiểu rõ đặc tính một cây linh dược cần thời gian, nhân lực, tâm lực. Yêu tộc không có nhiều đến thế."
"..."
Yêu tộc sinh sản ít, việc gì cũng thiếu người làm.
"Cướp kết quả nghiên cứu của nhân tộc chẳng phải nhanh hơn à?"
Diệp Xu lí nhí: "Cướp mà còn nói nghe hay quá nhỉ?"
"Nhân tộc cướp nội đan yêu tộc thì đường đường chính chính chắc?" Trì Lang nhếch mép: "Diệt yêu trừ ma chẳng qua cũng chỉ là tấm màn che giấu dục vọng cá nhân mà thôi."
Diệp Xu á khẩu.
Yêu tộc ra tay trước hay nhân tộc ra tay trước cũng giống chuyện trứng với gà cái nào có trước, rối rắm chẳng phân định nổi.
Trì Lang tiếp lời: "Sau này nàng vào Huyền Thiên Tông tu luyện tại Thổ Mạch sẽ được học nuôi linh thú trồng linh thảo. Khi ấy giúp ta tìm dược liệu hoặc tự trồng mấy loại linh dược luyện Huyết Đan cũng được."
Hắn ta chết không nhận mình trọng sinh. Diệp Xu cố tình trêu ghẹo: "Huyền Thiên Tông có bốn mạch Kim, Mộc, Thủy, Hỏa. Nữ đệ tử thường vào Thủy Mạch, sao ngươi biết ta sẽ vào Thổ Mạch?"
"Muốn tìm dược cho ta thì phải vào, mà không muốn cũng phải vào." Trì Lang nhe răng trắng nhởn, mắt đen lạnh lùng hơi nhếch lên.
Diệp Xu bĩu môi: "Vào thì vào, hung dữ gì chứ?"
Hai người vừa cãi nhau vừa đến chỗ bán dược.
Các loại linh dược bổ huyết ích khí thì nhiều, nhưng đan dược đã luyện hóa thì chẳng có bao nhiêu.
Diệp Xu hỏi giá: "Ta muốn mua hết mấy đan dược này, tổng cộng bao nhiêu?"
"Một trăm lượng..."
"Đắt thế?" Nàng trợn mắt.
"... vàng."
"..."
Trì Lang ghé sát nhắc nhỏ: "Có thể dùng linh thạch để thanh toán."
Tim nàng đau như dao cắt.
Rõ ràng lúc trước nàng nghe hắn ta bảo sẽ đưa hết linh thạch cho nàng. Giờ lại làm như chưa từng nói gì. Mà nàng lại không thể hỏi vì bản thân cũng đang giấu chuyện xuyên không.
Giống như hắn ta muốn giấu chuyện trọng sinh thì nàng cũng phải giấu chuyện mình đến từ thế giới khác.
Diệp Xu hỏi: "Có thể dùng linh thạch không?"
Vẻ mặt người bán đang hờ hững lập tức chuyển sang sáng rỡ, tay xoa xoa mừng rỡ nói: "Được chứ. Được chứ."
"Giá bao nhiêu?"
Gã từ tốn giơ một ngón tay, thấy nàng không đổi sắc mặt, lập tức xòe cả bàn tay: "Năm viên linh thạch hạ phẩm."
Túi chứa đồ có không ít linh thạch, mà gã chỉ đòi hạ phẩm, Diệp Xu liền gật đầu, nhưng lại lúng túng...
Nàng không biết cái nào là hạ phẩm.
Đành chọn viên có màu xấu nhất đưa ra.
Đúng lúc sắc mặt người bán rạng rỡ vươn tay định lấy, tay còn chưa kịp chạm đến thì đã bị bóp chặt.
"Ngươi dám lừa người Loan gia?"
Gã trông thấy Loan Minh, run rẩy nói không thành lời: "Minh công tử..."